|
Với o học trường ma xơ
tặng ngôi
trường trong kỷ ức
o nớ học trường
Jeanne d'Arc đó hở
tan học rồi còn
đứng đó làm chi
nhớ ai mô mà dáng nhỏ
thầm thì
cùng cây cỏ anh vừa
nghe lén đó
nghe như o hỏi răng
chừ tuổi nhỏ
tuổi ngây ngô bay vuột
rất xa vời
cây cỏ cười
chẳng hiểu Ỷ o nơi
răng o hỏi chi mô
nghe lạ rứa
sân trường chỉ
còn lưa thưa mấy đứa
vắng hung rồi,
o vẫn chưa về a
anh muốn theo o suốt
buổi chiều tà
trên con đường
nhỏ đưa về nhà o nớ
o nớ học trường
ma xơ anh nhớ
e tay o rất khéo lướt
đường kim
mũi chỉ dài nếu
rối có kiếm tìm
đưa anh gỡ
hộ tơ lòng chợt rối
thôi o nớ về đi
không lại tối
mạ mắng chừ
và ba cũng lo ra
về học bài và
nhớ tới anh nha
không anh tủi chẳng
còn cười chi mím
cho anh gởi o cành
hoa tim tím
o đem về o cắm
ở góc bàn
o học bài và o nhớ
miên man
o sẽ trách nhẹ :
chi lạ tề, anh nớ...
Phạm
thị Anh Nga
|