Tháng năm cổ tích
Để tặng mười năm cổ tích
và Misa thương yêu
Ngày ... tháng ... năm ...
Nhắm mắt lại, em vẫn nghe như
lời nói ngày nào của Phi trở về thân quen. Khi đó,
em không còn ưa thích mở to hai mắt ra nữa, cứ
mặc cho những sách những vở vỗ về dịu
êm. Cõi mơ, như khi lặng hồn và khép mắt, vẫn
mang nét tuyệt vời của ngày tháng không phai. Phi ơi,
Phi ơi. Có phải là những ngày tháng ấy đẹp
quá hay không Phi. Phi có biết là giờ phút này em đang
ngập chìm trong biển nhớ. Muôn đời chắc Phi
cũng không trở về, và suốt kiếp em sẽ
bơ vơ.
Không gian bắt đầu giao mùa rồi
đó Phi. Những xác phượng vương vãi hai bên
đường đã hoá thẫm và thay thế cho màu
đỏ rực của những cánh phượng
vươn cao, kiêu kỳ với ánh nắng. Những
hạt mưa thời chuyển mùa cũng đã bắt
đầu rủ xuống thành phố nhỏ êm này. Phi có
nhớ cơn mưa năm nào đã đưa Phi
đến phố nhỏ không. Có nhớ ngày mưa nào em
ngồi ở yên sau và Phi ở yên trước chiếc xe
đạp "trời ơi đất hỡi" ấy, mưa
bay ướt cả mắt mũi và vỡ theo từng
lời nói của Phi, của em. Chiếc áo mưa của
Phi em vẫn giữ trong tay mà không mặc vào cho khỏi
ướt. Em đã cười khi nói với Phi :
"Để cùng ướt cả hai." Và Phi đành lắc
đầu chào thua : "Cô bé bướng thật."
Ơi Phi. Đôi lúc em tự hỏi : giây phút
này Phi đang làm gì, có lặng người và chợt xót xa
cho một câu chuyện nào xưa...
Ngày ... tháng ... năm ...
Buổi chiều em đi học về,
mặt nước sông Hương đã dâng cao thêm, cứ
vươn lên gần sát lề đường Phi ạ.
Như thế là mực nước đã cao hơn
nhiều so với lúc em đi học, khi trưa. Em vẫn
thích thú thăm dò mực nước, đo bằng mắt
từng khoảng cách lớn bé giữa mặt nước
và cái vệ đường cát sỏi. Phải tình cảm
có chiều dài chiều cao để em dùng thước
đo từng ni tấc được Phi nhỉ.
Mùa đông ở Huế, mưa bay hoài
huỹ. Phi vẫn chưa biết đến mùa đông
ở nơi này đâu mà. Những ngày Phi đến đây,
rong chơi trên những đỉnh đồi xa tít
tắp, lăn lóc quanh những góc thành rêu cũ hay theo
hộ vệ em hôm em đi ghi danh vào đại học,
chỉ mới là đầu thu với những cơn
mưa nhỏ nhoi đủ làm ướt tóc và khiến
những dấu chân bỗng hoá buồn tênh. Những cơn
mưa bây giờ thì hung hãn hơn nhiều và xoáy lạnh
mắt môi em đến xanh xao, tội nghiệp.
Em muốn khóc ghê nơi, Phi ơi, nếu
như Phi đã quên mất đường về lại
Huế. Có lần đi học về, mưa to, một ông
bạn chợt lạ chợt quen đã đồng hành
với em một quãng đường ngắn, thì
thầm : "Anh thích mùa đông ở thành phố này,
lạnh khiếp nhưng thật thích hợp với
những câu tình tự." Em sợ quá Phi ơi. Ông bạn
chợt quen chợt lạ đã giành yêu mất mùa đông
của Huế. Đến khi nào Phi mới bị cái lạnh
của thành phố này thấm nhập vào tim óc và sẽ
trở nên không quên được hở Phi. Hay đối
với em rốt cuộc Phi cũng chỉ là người
"trước quen sau lạ" như bao kẻ một lần
ghé qua phố nhỏ.
Ngày ... tháng ... năm ...
Đà Nẵng những ngày loạn lạc. Phòng
bán vé máy bay đông đúc và bến tàu nghịt
người... Tiếng kêu khóc, những lằn đạn
sáng đỏ bay dọc ngang trong đêm tối và những
toà nhà cao tầng bốc cháy. Và mưa. Mưa to, ào ạt,
như cuốn phăng đi mọi thứ. Như trong
cơn đại hồng thuỷ.
Hình như trong những phút giây cận kề
cái chết, liêu xiêu trên bờ vực, em đã nhiều
lần thầm gọi tên Phi. Và có lẽ từ bé
đến lớn đó cũng là lần em đã khóc
nhiều nhất.
Rồi em trở về Huế. Không còn
một tin tức nào của Phi nữa cả sao.
Ngày ... tháng ... năm ...
Em nói với Đông, khi Đông cùng em đứng
ở hiên trường và bên ngoài sân những vũng
nước mưa đã bắt đầu lúp xúp ngập
lối đi : "Em vẫn ưa thích làm một
người bình thường nhất để khỏi có
những vấn đề đặt ra bên ngoài cõi phúc,
những lạ lẫm phiền toái rối rắm trong
đời". Đông nói : "Những lúc trời lạnh
như thế này bộ An chả thấy thiếu một
làn hơi ấm hay sao". Cõi phúc của em đó, chẳng
đủ ấm lòng em sao Đông. Đông hét to : "Cõi phúc, cõi
phúc... nếu cái cõi phúc đáng ghét đó của An là một
cái gì sờ nắn được, tôi sẽ không ngần
ngại đặt trái nổ phá huỷ nó đi tức
thì". Em thách thức : "Thử xem đi, Đông". Bởi
chắc phải còn lâu lắm, em mới vén màn cõi phúc
bước ra với những rối rắm của
thế giới người lớn.
Nếu Đông nói "gần như đã thành
một nhu cầu của đời sống, viết cho An
mỗi ngày", thì em cũng thế, em vẫn chưa bỏ
được những hàng chữ ghi cho Phi, dẫu càng
ngày càng thưa thớt dần đi. Nhớ hôm Tuý trở
về từ Sài Gòn sau cơn loạn lạc, có chép cho em
mẩu địa chỉ của Phi ghi ở mục nhắn
tin cho em trên báo, em thương cho Phi và cho em quá đỗi.
Nhất là khi bạn bè về từ phố biển kể
cứ nghe loa phóng thanh tìm thân nhân réo tên An miết. Phi ơi,
sao thế hở Phi. Có phải chúng mình vẫn mải loanh
quanh và rối rít tìm nhau, tìm mà không gặp, trong dòng
đời cuộn chảy không thôi mà chúng mình thì đã
mất đi mọi phương hướng.
Phi ơi, đôi lúc em cảm thấy như
mình đang nhập cuộc vào một trò chơi bằng tim
thật đau xót, nối kết bằng lắm chuyện
bất ngờ. Chuyện giữa em và Phi chẳng phải
đã bắt đầu bằng một run rủi tình
cờ trong cuộc sống đó sao. Một tuần lễ
ngắn ngủi Phi ghé qua phố nhỏ, rong chơi tận
tình, rồi Phi lại trở về với phố lớn
rộn ràng của Phi, quên khoấy đi cả lời
hứa hôm nào, là từ xứ dừa xa xôi ra thăm em.
Phi ơi, mình đã lạc nhau mất rồi
phải không.
Ngày ... tháng ... năm ...
Khi em ngồi đếm nhẩm lại
những ngày tháng chia xa, em đã tự hỏi như
thế là mình thực sự quên mất nhau rồi sao.
Quên, nghĩa là đã nhớ. Đã có những
vắt kỷ niệm khiến hồn lao xao, khiến lòng
mãi nhớ. Điều này thì đã quá rõ ràng về phía em,
với nhiều biểu hiện, nhiều chứng cớ
trong cuộc sống. Ngồi ở phòng học, ở
giảng đường, ở phòng thảo luận, lúc
nhâm nhi cay chua mặn ngọt với bạn bè, cùng
cười cùng nói, cùng hát cùng ca, lúc thênh thang trên
đường ra viếng Cổ thành Quảng Trị, lúc
tập tành làm cô giáo, lúc nhâm nhi nỗi buồn rồi khóc
lơ ngơ, cười mếu máo... Ôi Phi ơi, sao Phi
cứ "ám" em mãi thế này. Phi tàn ác quá, Phi xa xôi, Phi xa
xăm, Phi xa tít mù đi rồi, sao Phi chẳng trả em
về với cõi phúc dịu dàng mến thương.
Một đôi khi em nhớ điên cuồng,
cái mặt trông u sầu ảm đạm giống y cành lá
héo, ngó không ra chi cả. Và em đã cầu mong cho mau mau quên,
lè lẹ đi kẻo rồi lại mếu máo khóc. Bởi
vì khi em quên, thì cõi phúc thật sự ắp đầy yêu
thương, ba mạ, bạn bè, người thân... là cả
một núi tình thương, một trời hạnh phúc.
Bởi vì khi em nhớ, là hồn em lao đao, bước
chân xiêu vẹo tội tình, mắt môi là cả một
bầu trời mây phủ. Phi ơi, em oán ông, em căm
giận ông biết nhường nào.
Ngày ... tháng ... năm ...
Phi ơi, sao nhiều khi em cảm thấy ông
bạn lớn ở xa em quá. Em linh cảm có điều gì
sẽ đến, và chẳng còn hiểu mình mong muốn cái
gì. Cái thư duy nhất em nhận được của
Phi chỉ khiến em muốn khóc. Dường như em còn
không nhận ra Phi nữa. Lời lẽ trong thư sao
như của một ai khác, gởi từ một thế
giới xa lạ nào khác.
Phi ơi, năm cuối ôm cặp đến
giảng đường đại học, em sợ ra
trường vì sợ đổi thay. Đổi thay môi
trường chỉ là điều nhỏ, nhưng còn
những cái nó sẽ kéo theo sau... em vẫn sợ mình không
đủ can đảm để vượt qua. Hình
như trong những lời cuối gởi cho Phi, em đã
bật lên điều đó.
Và hôm chị Thi đi Sài Gòn về, giữa
những ngày em đang thi tốt nghiệp, em đã đón
nhận sự đổi thay, một đổi thay
bất ngờ, không hề mong đợi và quá khó tin. Dù
cố nén, em cũng đã gục mặt khóc ngay trong phòng
thi, trên trang giấy đang viết dở. Phi ơi, có
thật Phi đang hạnh phúc hay không, trong bước
rẽ ngoặt có tính quyết định trong đời
mà không có em đi cùng đó. Thư Khôi chỉ viết :
"Cả nhà ai cũng sửng sốt, nhất là má, khi anh Phi
báo tin sắp cưới một cô đồng nghiệp
cùng trường. Nhưng không biết anh Phi đáng
thương hay đáng trách nữa...".
Ngày ... tháng ... năm ...
Đã mấy tháng rồi em là cô giáo. Ngôi
trường với bao kỷ niệm thời sinh viên
đã trở thành nhiệm sở đầu đời
của em, dù cho nguyện vọng đăng kỶ khi ra trường
là đồng bằng sông Cửu Long, như lòng em vẫn
hằng mong muốn. Và ngày tháng cứ thế trôi qua, cho em
quen dần với ý nghĩ đã xa rồi một tình thân
cũ, mà chẳng đủ can đảm để tìm
hiểu vì sao lại thế.
Phi ơi, có lẽ chỉ có những lúc
lắng đọng nhất, người ta mới
đủ điềm tĩnh để dễ dàng nhìn
lại mình một cách rõ ràng và sáng suốt. Những hôm em
đau, nằm vùi trong chăn, không còn phải bận tâm
về nhiều thứ nên em đã suy nghĩ rất
nhiều. Và có lẽ bây giờ em cũng đã trở thành
người lớn, nên nhìn về dứa bé con ngày trước
cũng đúng hơn.
Mười bảy tuổi. Em không tự
trách mình vì sao ngày ấy em không tạo lấy cho mình một
hạnh phúc nhỏ để bây giờ phải tiếc
ngẩn ngơ. Hình như Phi và em, cả hai đều
đã cố hết sức mình và chẳng ai đáng trách
cả. Phi đã cố vun đắp cho cái cảm xúc
rất chân thật của mình, em cũng đã cố gìn
giữ một tình cảm nhẹ nhàng, dù chưa hiểu rõ
đó là tình cảm gì đi nữa. Có điều, hình
như ở hai thành phố cách xa nhau hơn ngàn cây số,
Phi và em đã đòi hỏi ở nhau những điều
không thể có. Nếu hiểu rằng không thể đòi
hỏi ở một đứa bé con những cảm
nhận bén nhạy và mau mắn như ở một
người lớn, nhất là lúc đứa bé con đó
vẫn đang khép nép bên trong khuôn phép gia đình, có lẽ
Phi đã không Ềbuồn ghê gớmỂ khi không được
đáp ứng về một địa chỉ và một
tấm hình (Phi ơi em nào đâu dám trước những
điều cấm kỵ quá ư khắt khe của ba em).
Và giá như em hiểu hết tình yêu thương của
Phi, giá như em chẳng khư khư đòi hỏi một
lần gặp lại để có thể xác định rõ
hơn tình cảm của chính mình... Bởi làm sao từ ngàn
cây số xa Phi có thể về lại Huế dù rất
muốn. Riêng em, em chẳng biết làm sao hơn, những
điều răn dạy của ba em đã không cho phép em
được sống như em mơ ước. Dẫu
là trong những điều nhỏ nhoi vụn vặt
như nhận thư Phi ngay tại nhà, hay gửi cho Phi
một tấm hình của em. Em không oán trách gia đình, oán
giận ba em (có đứa con nào dám oán giận bố mình
đâu). Những điều giáo huấn dù khe khắt
đến đâu cũng xuất phát từ tình cha
thương con. Nghĩ cho cùng, lẽ ra em phải có cách
bảo vệ cho những điều rất riêng của
mình, nhưng ngày ấy em còn quá nhỏ và cũng chưa
hiểu rõ chính mình để có thể có quyết tâm
hơn. Em có cam đảm vượt hết mọi khó
khăn, bảo vệ cho tình cảm của mình, nhưng
ngày ấy em chưa đủ sáng suốt để tự
hiểu, em chưa dám xác định tình cảm của mình
đối với người bạn xa, em sợ hãi
với những gì đã vượt quá những
"điều răn" của ba em và em không dám phạm thêm
điều "cấm kỵ" nào nữa cả. Em không tự
bênh vực đâu, em không nói như thế là em đúng,
nhưng phải hiểu giùm em là trong những điều
kiện như thế em không thể làm gì khác. Càng tội
nghiệp hơn nữa, là những ý nghĩ, quan niệm
của em vẫn còn bị bó buộc bên trong những vây
bủa gia đình, trong giới hạn của những gì ba
thường dặn dò em. Tội nghiệp cho em, khi không dám
ước mơ và thực hiện ước mơ
của mình. Phi ơi, không ai nỡ oán trách một chú chim
từ nhỏ vẫn bị nhốt trong lồng, nếu nó
không cất tiếng hót bình thường và sợ hãi khi
phải bay xa. Phi có đồng Ỷ với em không Phi ?
Ngày ... tháng ... năm ...
Có những đêm khuya giữa hai giấc
ngủ em chợt có Ỷ nghĩ viết cho Phi một cái
thư. Như để xoá hết những gì vẫn
khiến em trĩu lòng. Rồi em lại thiếp đi cùng
với Ỷ tưởng ngọt ngào vừa thoáng qua. Sáng hôm sau
tỉnh dậy, em nhớ đến điều "dự
định" trong cơn mê màng khuya khoắt đó và rồi
muốn khóc. Chỉ cần một chút lỶ trí cỏn con
cũng đủ nhắc em nhiều điều. Em không
thể trách mình sao ngày trước quá ngu ngơ để
không cùng Phi gởi cho nhau một lời chung hứa. Em
đã không dám, bởi bất cứ điều lạ
lẫm nào cũng khiến em co người sợ hãi.
Ưể rồi giờ đây, dù có thấy mình đáng
thương bao nhiêu em cũng phải luôn nhớ một
điều : hạnh phúc của Phi. Bởi đó chính
là điều em đã từng mơ ước. Và dù cho bây
giờ trong hạnh phúc của Phi không hề có cho em
một chỗ đứng dù nhỏ.
Hạnh phúc. Hạnh phúc. Phi ơi, em vẫn
chưa tạo nổi cho mình một hạnh phúc. Có nên trách
Phi và tình thân ngày trước em dành cho Phi không. Sáu năm em
"quen" Phi, mà em "khóc" cũng đã ngần ấy năm.
Nhưng có phải lỗi ở em không nếu đời
sống của riêng em vẫn xám xịt, u tối
đến khiếp. Từ ngày em quen rồi em xa Phi, sao
chẳng ai tạo được cho em ý nghĩ có thể
thay vào một chỗ đứng... Có những người
em quen, em thân, có người em chỉ biết, nhưng ai ai
cũng khiến em cảm thấy thêm gắn bó với
một người bạn cũ, dù trong một thời
gian dài ơi là dài em chả gặp, cũng chả có
thư, có tin gì của Phi, và Phi đã rẽ sang một
lối đi khác không có em theo cùng.
Có phải em ngu, ngu, ngu và cuối cùng cũng
chỉ là ngu ? Em không nuôi nấng nổi một tình
cảm, không giữ gìn nó nổi và cuối cùng thì khóc
ngẩn ngơ. Rõ ràng là insupportable, intolérable et pourtant
pitoyable !
Phi ơi, có lúc em tự hỏi Phi có xứng đáng với
Ỷ nghĩ trong lành em vẫn dành cho Phi không. Và em có nên sống
mãi trong cái fidélité absurde này. Bạn bè nói em ngu xuẩn.
Chung tình đến ngu xuẩn. Em chỉ gật đầu
và cười : Ừ, tau ngu. Mà lòng thì quá xót xa.
Ngày ... tháng ... năm ...
Hà Nội mùa này đã rét lắm chưa.
Tối qua dù điện cúp em vẫn thắp đèn dầu
để viết cho chị Nguyện một cái thư dài.
Nhớ vô cùng Hà Nội tháng ngày này năm trước.
Những buổi học bỡ ngỡ ban đầu và thân
thiết hơn về sau. Những tối trăng sáng. Dãy
nhà tập thể. Phòng ở bốn đứa. Phòng ăn
cán bộ ngày hai bữa. Những hôm đau nằm vùi.
Phố xá rộn ràng. Tàu điện. Xe buỶt. Lao động
ở ao cá nhà Bác, vết xước nhỏ ở tay mà
khiến lao xao cả làng y tế Phủ Chủ tịch.
Những hôm gan cùng mình đi xem phim về rất khuya.
Buổi sáng cuối cùng phóng xe ra phố, đạp
ngược chiều bị thổi còi. Sân ga. Những
người đi tiễn. Bạn lớn, bạn nhỏ,
những nắm tay không rời. Nước mắt... Tàu
sắp chạy rồi. Hà Nội, Hà Nội, còn chi. Chị
Nguyện ơi, tout a une fin . Em
làm răng đòi thời gian trở lui để sống
lại những phút đã qua. Hạt nước mắt
đã rơi xuống, rồi nhiều hạt nước
mắt nối tiếp nhau. Ơ, con bé hay khóc nhớ nhà
lại mếu máo lúc sắp về với Huế. Tout a une
fin, Phi biết không. Một chuyến công du kỳ thú,
chuyến đi một tháng thôi, nhưng đủ
để em nhận ra không nơi nào em có thể "quên". Phi
trách em ư ? Em sống thật với em, và trong
điều cảm nhận đó em vừa thấy ngọt
ngào vừa nghe cay đắng. Tình cảm đầu
đời... Inoubliable , Phi
ơi. Dù nó muộn màng. Dù sinh sau đẻ muộn và thoi
thóp vì bị chối bỏ. Dù không lúc nào em quên là "tu
m'aimais" ,
ỀaimaisỂ ở thì imparfait đúng với ý nghĩa của nó.
Hà Nội tháng 11 năm ngoái đã giúp em
sống trọn vẹn và nhìn thấy cuộc đời
đầy ý nghĩa, ngay cả trong những khám phá về
mình. Fidèle đến lì lợm, đến
ngu xuẩn. Những tình cảm của Tr., của Ư. không
xuyên nổi tim em. Hà Nội giúp em lớn nhiều lên
nhưng hình như không giúp được em "quên". Lì
đến nước đó thì thôi, Phi ơi. Thì mong gì hai
năm tới đi học xa em có thể xoá đi mọi
thứ.
Ngày ... tháng ... năm ...
Hà Nội mùa thu.
Hôm nay là ngày 25 tháng 9. Giờ này em đang
ngồi rất im, thèm cho mình một chốc thật yên
tĩnh. Rồi em thèm khóc, thèm có những hạt
nước mắt ứa ra, đơn sơ nhưng vô cùng
thấm thía. Em muốn tất cả quanh em đều chìm
lắng, khuất lấp. Những dãy nhà, lối đi,
bạn bè thân sơ, những người quen biết. Và
cả tiếng ếch nhái đứt đoạn ngoài
đêm tối nữa. Hãy im đi hết thảy, hãy biến
đi tất cả cho em được một mình, tha
hồ mà nhớ.
Cây viết mới mua được ở
căng tin (tiêu chuẩn cho ba người một) không
đẹp lắm nhưng hôm nay em muốn dùng nó để
trải hồn mình lên giấy. Ui chao, răng tối ni em
đoảng vị ri. Lâu rồi em có như ri mô. Có lẽ
tại ngày 25 tháng 9, nhưng tại sao cứ mỗi năm
vào ngày này, tháng này em lại nhớ. Có ai ràng buôc, ép uổng
chi em đâu. Có phải tại em đang tự làm khổ
mình, ngẩn ngẩn ngơ ngơ như vừa vuột
mất một hạnh phúc mến yêu. Sáu năm rồi còn
chi. Bảy năm rồi còn chi. Chẳng còn lại gì, ngoài
hạt nước mắt chợt vương nhẹ
mắt em lúc nãy. Còn chi...
Đôi lúc trong đêm tối, giữa hai giấc
ngủ mê em tự hỏi : tại sao lại phải xa
nhau. Có lẽ chỉ trong trạng thái mê muội đó em
mới ngớ ngẩn đến thế. Bởi
thường khi, em vẫn tự trấn an chính em và
chấp nhận mọi điều mất mát. Nhưng dù
sao câu hỏi hiện ra trong bóng đêm yên tĩnh cũng
khiến em nhíu mày và buồn hẳn đi. Em không tự
trách mình được, dù em có cố khe khắt với
chính mình bao nhiêu đi nữa. Không ai nỡ trách mắng
một cô bé nếu cô cứ mãi tiếc nuối một câu
chuyện tưởng đã chìm khuất, rồi bỗng
chốc trổi dậy làm nhói một góc tim.
Em không biết giờ này em có quyền kể
lể hay không, dù là kể cho riêng em và chỉ trong thoáng
chốc. Cách đây ba hôm, trong giấc ngủ khuya khoắt
em đã chiêm bao thấy một điều mà lúc choàng
tỉnh dậy em vô cùng ngẩn ngơ và tiếc. Em
thấy mình đang ở nhà, ở Huế. Chị Thi
đến đưa cho em một xấp thư, nói có
một cái thư của Phi. Thế mà em chẳng ngạc
nhiên bao nhiêu, chỉ hai tay là run run khi lật tìm cái phong bì
quen cũ. Em loay hoay tìm mãi. Không có nét chữ nào là của Phi
cả. Cuối cùng em tìm ra một phong bì nhỏ, chữ
của Khôi, bên trong là một lá thư ngắn, vợ
chồng Khôi và Phương ghi. Những câu chuyện
rất ngắn về ông anh, về một hạnh phúc
đã không còn của Phi. Khôi hỏi : Không hiểu An
dạo này ra sao, có còn mong gì được người
bạn cũ níu chânẨ Em oà khóc. Oà khóc thật lòng. Còn một
cái thư dài nữa mà em chỉ mới lướt qua
mấy chữ đầu, không đọc tiếp
được vì ba em tình cờ đến bên em, hỏi.
Em vội dấu biến đi tất cả, chỉ
đưa ba xem một tấm thiệp hoa của
Phương và một trang thư "vô hại" của Khôi. Ba
em không đọc mà đưa lại cho em, bảo đem
cho mạ em đọc... Tự nhiên em bật khóc, như
một điều riêng giữ vừa bị "chạm"
đến. Em khóc hết sức, to và tức tưởi.
Lúc đó có cả anh lớp trưởng lớp Cao học
của em hiện nay. Em chỉ biết mắp máy : Ba An
vẫn như thế... trước nay. Hai mắt tròn xoe và
miệng há hốc, anh chẳng nói gì. Chỉ nhìn em khóc... Em
chưa kịp đọc cái thư dài thì đã tỉnh
giấc. Tỉnh giấc, để mà tiếc ngẩn
ngơ. Thèm đắm mình lại trong cơn mê để
lại đọc những điều mới mẻ.
Nhưng giấc ngủ chưa kịp đến thì em
đã hiểu ra : ích gì nữa đâu.
Em đang buồn ngủ lắm. Giờ này
quanh em chỉ là giấc ngủ lan đầy. Cả lũ
ếch nhái cũng chẳng buồn lên tiếng và có lẽ
cũng đã ngủ say. Chỉ còn tiếng máy quạt quay
đều ở phòng bên và thỉnh thoảng một
tiếng ho từ đâu đó vọng lại. Em vẫn
chưa muốn đi ngủ, dù hai mắt đã trĩu
nặng làm sao. Ngày mai lên lớp cả ngày và những bài
vở cần ôn thi. Em tung hê tất cả rồi à. Không
ưng chi nữa cả à. Hộp phấn mở tung,
nắp một đàng và hộp một nẻo. Cuốn
sổ thời khắc biểu, sổ ghi trích đoạn
thơ văn, cuốn nhật kỶ vẫn còn đây. Chiếc
lược mới lúc nãy em gội đầu và vừa
chải tóc. Cây thước dùng để đo chiều
ngang chiều dọc chiếc áo len đang đan. Ống
khoá nghiêng ngả. Chiếc gương tròn kỷ niệm
của Nam Ưông. Mỗi thứ đều gắn liền
với cuộc sống của riêng em, là chứng nhân
của quá khứ xa và gần. Thế còn tình yêu, có hay không.
Có gì chứng minh nó có hay không. Lúc nãy em nói : em muốn
độc lập, một mình chơ vơ như cây thông
reo trên ngọn đồi. Dù có phải gió cuốn trôi
đi hay trôi theo làn nước. Trôi theo dòng đời. Em
đã nói thế thật, nhưng rồi nước
mắt đã ứa ra. Lạ quá...
Thôi em không tiếp tục nữa. Đêm đã
khuya và không còn dài. 25 tháng 9 rồi sẽ không còn. Em đang
tiễn nó đi. Adieu . Em
không thèm Au revoir mà
chỉ Adieu. Lại thêm một năm nữa trôi qua.
Ngày ... tháng ... năm ...
Căn phòng giờ này yên tĩnh như
một lâu đài vắng. Trước mắt em là cái
cặp sách, sách vở giấy bút xếp chồng. Cái
lạnh đã bớt nhức buốt hơn hôm qua.
Nhiều lúc em cảm thấy trong em vô cùng
mãnh liệt một nhu cầu suy ngẫm. Suy ngẫm,
cảm nhận và khám phá. Nhu cầu như bùng lên rõ rệt
sau thời gian im ắng. Để cuộc sống như
hiện ra diệu kỳ và tuyệt vời hơn. Em
muốn thu người lại, nép mình vào một xó nhỏ
để có được cảm giác chứng kiến
dòng đời đang trôi nhanh, đang trôi xa và cuốn
phăng mọi thứ. Em chẳng hiểu do đâu mà
những lúc sau này em hay lui về với ngày xưa. Ưó là
một sự trốn chạy khỏi hiện tại u
buồn hay do em đã hiểu ra rằng phần đời
đã mất em vẫn không thể bôi xoá nó đi. Dù
cuộc sống đã vùi lấp nó từ lâu lắm
rồi.
Em có thế xoá đi chính mình để
chấp nhận một đổi thay trong đời.
Nhưng tại sao mỗi một cuộc thử thách
mới đều khiến em thất vọng và lùi về
một nỗi nhớ xưa. Không ai hiểu em hết.
Nhịp tim không cùng tần số với một ai. Thế
là em kiêu hãnh hay em "gỗ đá" hở Phi. Sao những
chiều chuộâng, những chăm sóc và tình cảm chân
thành của ai ai cũng không khuất phục nổi em. Em tự
hỏi không lẽ em kiêu kỳ quá thể đi à. Có
phải em ao ước được "bao trùm",
được dẫn dắt và được hiểu,
nhiệm vụ xưa Phi chẳng hoàn thành, Phi bỏ
lửng và cho đến nay vẫn chưa ai đảm
đương nổi.
Có lẽ em mơ mộng quá đáng, em nâng
kỷ niệm lên một tầm cao và lỶ tưởng hoá nó.
Ưể rồi em sẽ suốt đời tự làm khổ
mình. Nhưng xin đừng trách cứ mắng mỏ gì em.
Sự diệu kỳ trong nhịp tim không thể dễ dàng
giải thích, dù nó đã nhiều năm và chưa biết
lúc nào chấm dứt. Cũng có thể những năm tháng
qua đã làm mỗi người đều đổi khác,
Hoàng Phi của ngày xưa chỉ còn là một âm vang tội
nghiệp, xa xăm và ngày nay ông đã vô cùng lạ lẫm.
Em không biết, cũng chẳng cần biết. Ưã hơn
tám năm, và tối qua em đã có ý định chép lại
thành một tập những bài thơ viết từ hai nơi
chốn, cho nhau.
Chẳng để làm gì. Nhưng có phải
ít ra em cũng mong cảm thấy một điều :
tâm hồn em được dâng tràn, được lấp
đầy bằng âm hưởng một hạnh phúc đã
xa.
Ngày ... tháng ... năm ...
Ánh sáng đã loé lên, thêm một ngọn
nến cho ngày hai lăm tháng chín. Một ngày sinh nhật. Em
đã mừng tuổi mới cho ngày cũ thế này đây
sao. Ngọn nến trắng như một lời giã từ
thân thiết, cây kẹo chocolate đẹp tuyệt và cái
vỏ ốc ngậm kín miệng mang từ Huế ra. Và
thêm một phong thư đựng những tấm ảnh
ngày nào... Em chẳng dám bóc ra xem lại, dù là trong tối hai
lăm tháng chín, Phi ơi.
Em vẫn thường tự hỏi :
không biết mỗi lần đón ngày tháng này em có nên
lặp lại một vài thủ tục nào đó,
để ghi nhớ năm xưa. Năm tháng đã mờ
phai và chuyện cũ chỉ còn là sương khói. Phi
rất xa, đã từ lâu em chẳng còn mong gì khơi
dậy một mẩu chuyện đã ngủ yên, đã chìm
khuất. Mọi việc đều đã khác xa ngày
trước và làm gì em quay ngược nổi bánh xe
cuộc sống phải không Phi. Nhưng có lẽ Phi
cũng chẳng lắc đầu từ chối, khi em xin
được thêm một lần, dành trọn một
tối để nghĩ về một chuyến công du tám
năm về trước. Một lần gặp mặt, và
một đời chia xa. Phải thế không Phi ?
Em xin lỗi nếu lối gọi em dành cho
Phi vẫn còn phần nào quá thân ái. Em hiểu giờ này
chẳng còn rơi sót lại
gì, tình yêu và nỗi nhớ. Nhưng hãy hiểu là em khó
tỏ vẻ lạ xa. Mỗi một sự đổi thay
dù chỉ trong cách gọi cũng dễ gợi lên nhiều
điều, mà có phải tốt hơn cả là hãy lẳng
lặng vùi chôn tất cả. Ưể chỉ nghĩ về
trong mỗi một dịp hiếm hoi nào đó. Như hôm
nay chẳng hạn.
Phi ơi hỡi. Em vẫn muốn lặp
lại một hàng chữ em thường viết vào
mỗi dịp 25/9 : Ềngày này, tháng này, năm xưaỂ. Ánh
mắt đã chùng xuống, nhưng nước mắt không
còn ứa ra dễ dàng như trước. Em ngẩng
đầu đã cao. Ưôi khi người ta vẫn phải
ngẩng cao đầu để ngăn kịp thời
những hàng nước mắt. Sống trong đời
sống, tất nhiên phải có một tấm lòng, như
trong một lời hát quen, nhưng Phi ơi, có phải ta còn
cần tập nó nín câm và vượt qua mọi nỗi. Em
hiểu chẳng dễ dầu gì mà tự nhủ thôi hãy
quên đi quên đi, nhưng đã tám năm rồi phải
không. Tám năm, ngần ấy thời gian và những
đổi dời, những biến động tiếp
liền đã giúp em dần dà thoát khỏi cơn mê ngày
cũ. Phi trước em sau, chúng ta đã nối gót nhau trong
những bước đi vụng về để tìm quên.
Em tự nhủ ngày rời Huế rằng ở thành
phố lạ em sẽ chẳng phải nhớ nhung gì
hết. Và em đã bắt đầu tập dứt bỏ
những muộn phiền cũng từ lúc đó.
Hôm nay em viết những dòng này ở một
nơi chốn rất chi là xa Huế, lại càng xa cái
xứ sở của Phi. Đã gần hai năm, cuộc
sống xa lạ nơi đây với em cũng dần quen.
Em lớn lên, rồi em "già" đi lúc nào chẳng biết.
Nhưng hầu như chẳng bao giờ em dám quay về
một nhịp tim xưa cũ, chỉ dám thi thoảng
tự cho phép mình nhớ về. Em hết có quyền ấy
rồi. Gần ba năm giã từ cuộc đời sinh
viên, em tập tành làm cô giáo đại học, rồi đã
gần hai năm "tu tiên" ở Ềcõi người taỂ này, em
vẫn tiếp tục tập sống một mình. Dẹp
hẳn ông bạn ngày nào sang một bên, em tập tành kiêu
hãnh. Em khép lòng mình lại, im thin thít trước những
nhịp gõ rải rác từ nhiều phía. Hạnh phúc đã
vỡ tan thành những hàng nước mắt, em chẳng
còn mong mỏi cái gì nữa hết. Em vùi đầu vào công
việc, giáo án và học tập choáng lấp ngày tháng giúp em
chẳng yếu mềm. Cô giáo An ngày hai buổi lên lớp,
với áo quần bleu blanc rouge
những hôm mưa gió vẫn là một cô giáo ngoan. Nỗi
niềm sâu kín vẫn chỉ là cõi riêng. Nếu bốn
năm đại học em cố giữ tim mình yên ổn
cho một niềm tin, một tia hạnh phúc mong manh, thì ngày
ra trường, em đã giã từ cả tuổi nhỏ
lẫn niềm tin tội nghiệp đó. Nỗi buồn
không khiến em quỵ ngã, không khi nào đâu Phi, bởi em
vẫn là một An chưa hề biết thua cuộc
lần nào. Nhưng hạnh phúc phải chăng chỉ là
bọt biển nên chỉ còn lại cho em một chút hơi
nước mau chóng biến tan đi. Un souvenir heureux n'est-il
pas, sur terre, plus vrai que le bonheur ? Cho
đến ngày em bỏ Huế mà đi.
Ông bạn lớn đã xa. Mỗi con
người lớn lên đều mong ước cho chính
mình một hạnh phúc. Một hạnh phúc cùng chia. Khi em
bắt đầu hiểu ra chẳng thể nào mong một
bước chân xa quay về, em đã cầu mong cho Phi
một hạnh phúc thật đầy, dù em chẳng
thể góp phần vào. Mặc em nếu em có là người
nhận chịu phần thua thiệt nhất. Cuộc
sống phức tạp không chiều chuộng gì em nên có làm
gì hơn thế được hở Phi. Em lỡ sinh ra là
một con bé biết quên mình và bướng bĩnh nhất
nhất kia mà. Em quên em, bóp nát tim mình và "tôi luyện" lòng càng
rắn rỏi. Rồi em gặp Duy.
Nếu từ ngày Phi bỏ chẳng bao
giờ về lại Huế nữa, bỏ em để
hướng tới một hạnh phúc lạ xa, có một
người duy nhất em mong có thể thay vào một
chỗ đứng, thì đó chính là Duy. Sáu năm sau ngày Phi
"bỏ" em, em quen Duy, và một năm sau đó, em như
bắt gặp trong tim mình một nhịp đập
mới. Đó có phải là tình yêu ? Em chưa rõ lắm.
Nhưng vòng tay và ánh mắt đã thân quen không ngờ.
Những cách xa và những gần lại. Khoảng cách
nối liền... Em chưa dám xác nhận tình cảm
của mình và cái hạnh phúc dường như mới chớm.
Hình như có mà cũng hình như không. Em vẫn chưa tìm
ra câu trả lời cho những câu hỏi Duy đặt ra
cho em. Khoảng cách chia xa vẫn còn, khó vượt qua và
chiến thắng. Nhưng không hiểu sao em đã nghĩ
đến một điều : hạnh phúc.
Em đang tưởng tượng ra cùng lúc
này ở xứ dừa xa xôi kia, nơi em chưa một
lần đặt chân đến, Phi cũng đang trong
một phút giây hồi tưởng. Phi có mong ước cho
em một hạnh phúc dễ thương, một hạnh
phúc muộn màng nhưng vẫn dài lâu ?
Ngày ... tháng ... năm ...
Lá thư ngắn của Khôi báo tin sắp ra
Hà Nội dự Hội nghị chuyên ngành toàn quốc, em
nhận được một ngày trước hôm Khôi tìm
đến gặp em ở căn phòng nhỏ bé thô sơ
bằng phên lá của em, trong làng đại học Ềmái tranh
vách đấtỂ. Em run rẩy trước món quà Phi gửi
Khôi mang ra : những thanh kẹo dừa, kèm với hai
dòng chữ đơn sơ : "Gởi cô bạn nhỏ. - Ông
bạn lớn.". Không có lấy một chữ ký, nhưng em
nhận ra nét chữ thân quen ngày nào, nét chữ nghiêng nghiêng
của những lá thư, những bài thơ, của bao
nhiêu là cánh hồng ép khô thời xưa cũ. Nét chữ bây
giờ run run, như một nỗi niềm riêng không dễ
gì tỏ lộ.
Khôi thú nhận Ỷ định ban đầu
của Khôi là sẽ không kể gì cho em về những
nỗi niềm sâu kín hiện nay của Phi, nhưng khi Khôi
hỏi em có muốn biết gì về cuộc sống
của Phi không, và em đã trả lời bằng một yêu
cầu nhỏ : "Đừng nói dối An bất cứ
điều gì. Nếu có gì không kể được, hãy
cho An biết, An sẽ không hỏi thêm. Nhưng hãy hứa
với An là tuyệt đối sẽ không nói điều
gì sai sự thật", thì Khôi biết không thể giấu gì
em được nữa. Điều cả hai cùng không ngờ
và thực sự không tin được là những gì em
tự mình mường tượng ra về người
bạn cũ lại hoàn toàn khớp với sự thật,
kể cả những chi tiết nhỏ, tinh tế
nhất mà ngay những người thân sống gần Phi
cũng khó lòng đoán biết. Em cứ thế mà nói lên
những gì mình hình dung về Phi, và Khôi cứ thế mà
gật đầu xác nhận...
Phi ơi, điều gì đang xảy ra
thế này. Vì sao lời em dẫu nhẹ như gió
thoảng, lại có thể dứt khoát, rõ ràng đến
thế, như thể em đang từ tốn kể về
chính mình, về những cảm nhận của chính em
chứ không phải những suy đoán về tâm trạng
một người thân yêu đã nhiều năm không
gặp...
Ngày ... tháng ... năm ...
Em sắp trở lại với những trang
tiểu luận cao học rồi. Sách vở giấy bút bày
đầy bàn học sắp cuốn hút lấy em. Một
nguồn đam mê rất chi là dễ thương sẽ giúp
em Ềqua khỏiỂ những ngày khốn khó này, phải vậy
không Phi. Sáng nay thức dậy, em đã tung chăn với
một nụ cười. Cũng phải vươn vai mà
sống chứ.
Phi ơi, có lẽ em chẳng còn cách nào khác
hơn là phải cố gắng. Khôi nói em fragile
quá, nhưng đến nỗi gì phải không Phi. Đã
nhiều năm qua em không ngừng cố gắng, hai tay
nắm chặt dù nước mắt thì vòng quanh. Đôi khi em
chẳng hiểu em cố như thế để
đạt được cái gì, bởi hạnh phúc của
em đã bay vù đi mất và em không bao giờ có can
đảm giành giật hạnh phúc của một ai. Và
đau đớn hơn cả, là em không thể quên, em luôn
lẩn quẩn trong những suy nghĩ không có lối thoát.
Phi ơi, có phải mọi nỗ lực bây
giờ phải nhằm tạo cho em một thế quân bình
nào đó, dù nó chẳng dài lâu. Em biết làm sao hơn
được. Hạnh phúc chẳng khi nào có phần cho em
phải không Phi, và vì sao thì em nào biết. Em chỉ cần
biết một điều : nếu cuộc sống
cố dìm em xuống thì em càng phải ngoi và vươn lên.
Tin em đi Phi, em sẽ không vấp ngã đâu. Tin em đi,
như hôm chia tay ở sân ga, Khôi đã hứa sẽ mãi tin
em.
Ngày ... tháng ... năm ...
Có lẽ bắt đầu chiều nay Khôi
sẽ về đến Sài Gòn. Quang cảnh sân ga Bình
Triệu có làm Khôi nhớ lại ga Hàng Cỏ với
một bóng dáng thân quen. Không hiểu sao em vẫn cứ
sống lại cái cảm giác hụt hẫng lúc tàu rời
xa mà em chẳng dám nhìn theo một khung cửa. Hết mất
rồi, hết mất chẳng còn gì. Một thoáng chốc
và tất cả đều lùi xa, mất hút. Em đã quay
đi. Con tàu trườn mình trên đường sắt, xa
dần, xa dần và nhoè nhoẹt, lung linh. Hết thật
rồi mà. Em bước theo đoàn người đi
tiễn, ra phía cửa sắt, rồi vòng lui nhặt
một mẩu vé tiễn lẩn trong đám bùn. Chẳng
hiểu đó có phải là cái vé mới lúc nãy bạn thân
trao cho không. Em ra nhận xe đạp, lầm lũi như
một cái máy. Phóng đi. Ở một chỗ ngồi quen
trong phòng đọc thư viện, em cứ ngẩn ra.
Ưầu óc rối bời, những trang sách trơ trơ
chẳng gợi lên được điều gì. Thật
lâu, rồi em đứng dậy, bước đi... Em
trở về trường, gậm nhấm cái bánh mì từ
hôm trước, xong nằm vùi. On est seule, vraiment bien seule... Em
vùi đầu trong chăn đến tối, bụng
chắng thấy đói và đầu óc thì chao đảo.
Những hạt cơm nóng của các bạn Cao học
đã phần nào sưởi ấm cho em, giúp em khỏi
quỵ xuống. Và giúp em đứng lên.
Ngày ... tháng ... năm ...
Tối qua trường vẫn mất
điện. Bóng tối đầy tràn và ngọn đèn
dầu leo lét trông đến là tội nghiệp. Sau bữa
cơm tối (bữa cơm nấu toàn gạo Bến Tre
Khôi mang ra), có tiếng gõ cửa. Đông đến. Không, Khôi
ơi, An không sợ đâu, An "mạnh" rồi, bởi An
biết dù ở xa Khôi vẫn luôn che chở cho An.
Buổi tối dù co ro một mình, ngồi
đối diện với Ưông em vẫn cố vững vàng.
Em không sợ gì đâu, cả những mẩu chuyện
của ông xoay quanh một tình cảm cũ mà trước
kia ông đã dành cho em, cả lối nói chuyện lừng
khừng, cả bao thuốc lá không ông vo tròn rồi ném ở góc bàn
của em. Em bình thản, cũng như lúc chiều khi Duy
từ Hà Nội đạp xe vào em đã bình thản. Hình
như có cả một chút xíu lạnh lùng nữa. Một
lúc, rồi Ưông ra về. Em không tiễn, nhưng cánh cửa
khép được một lúc thì ông lại gọi em.
(Một ỀkeoỂ mới, phải không Khôi ?) Chai dầu bé con
ông cố đặt lên bàn của em, dù em từ chối
không chịu nhận, và dù em gọi với theo khi ông quay
đi. Em tức tối đến muốn bật khóc.
Ngày ... tháng ... năm ...
Mùa đông Hà Nội.
Em buồn ngủ lắm rồi. Sách vở
bày biện đầy bàn và trang đầu tiên của cái
tiểu luận đang viết dở. Thế mà
đầu óc như đông đặc lại. Không nặn
ra được mộât suy nghĩ nào nữa cả.
Ơi Phi. Lúc nãy ở trang nháp em đã kỶ tên
loạn xạ rồi tự nhiên em viết : "Hoàng Phi
ơi, nhiều khi em nhớ..." Em có lỗi gì khi nảy ra ý
nghĩ đó và ghi nó lên giấy ? Phi ơi. Ý nghĩ chân
thành vụt thoát khỏi tim, bất ngờ mà chẳng
lạ lẫm. Có lầm lỗi gì không Phi, khi em chẳng còn
quyền gì đối với một câu chuyện đã
xưa. Tám năm rồi còn gì. Mọi cái đều đã
đổi thay, cả những nét vui buồn trong tia nhìn
của em nữa... Một phút hụt hẫng và nỗi
nhớ vỡ bờ. Em những tưởng nhìn thấy
trong chiếc gương soi bé con hai mắt em đầm
đìa nước mắt.
Em có thế xé tan, đốt cháy mẩu
giấy nhỏ, nhưng xoá bỏ những Ỷ nghĩ đang
ngủ yên thì em không thể. Những điều
tưởng đã chìm sâu, khuất lấp, đang âm ỉ
dưới mớ tro cũ. Phi ơi Phi ơi, bây giờ
ở một nơi chốn quá đỗi là xa, nơi
xứ lạnh căm căm này bỗng dưng nỗi
nhớ vùng dậy. Phi có bao giờ ngờ cô bạn nhỏ
ngày nào Ềvừa lì vừa bướngỂ vẫn tiếp
tục sống Ềlì lợmỂ với chuyện cũ. Lì
lợm, nghĩa là không dứt bỏ dù cuộc sống
đã buộc phải chia xa.
Phi ơi hỡi. Em cần phải thoát ra
khỏi những vây bủa của mộng mơ, phải
thế không Phi. Có lẽ Phi lắc đầu, nói con bé
ỀhưỂ thật, phải sống thực tế và
Ềngười lớnỂ hơn. Em biết chứ, biết
nhưng sao thật khó làm theo. Em đã cố, cố lắm
rồi, lắm lúc gạt nước mắt mím môi
bước tới thật tội nghiệp. Em cố
sống vững vàng, cố quên bớt mặc cảm
yếu đuối để vươn lên với
đời. Mà đời nào phải bao giờ cũng bao
dung đâu hở Phi. Nên em càng phải cố. Cố hoà vào
một nhịp tim mới, để dứt khỏi
chuyện cũ. Rồi cuối cùng em hiểu ra, hiểu ra
với nhiều nước mắt, rằng em không thể.
Phi nghe chưa. Em chưa một lần thay
thế một ai vào chỗ Phi được. Dù em đã
cố. Phi ơi, tại sao Phi làm khổ em thế ? Em
đáng bị xử phạt nặng nề đến
thế sao. Hạnh phúc lúc nào cũng xa tầm tay với. Em
đã làm gì để phải nhận chịu mọi hình
phạt khe khắt ấy.
Phi ơi, lắm lúc em thấy, đúng như
lời bạn em nói, người bạn trong một cơn
bạo bệnh đã bỏ em đi mất chẳng bao
giờ về. Rằng em ngu. Thậm ngu. Em phí bỏ cả
một quãng đời đẹp nhất cho một câu
chuyện vẩn vơ. Rằng chuyện cũ chỉ
dễ thương vì em đã tô hồng nó lên. Tại sao em
phải tự đày ải để thuỷ chung với
một người không chung thuỷ. Tại sao mọi
người đến với em, cuối cùng em đều
xem tất cả chỉ là bạn, để lại
gọi Hoàng Phi ơi. Em điên phải không Phi. Em đang
gọi Phi đây. Em đang khóc đây.
Ngày em bỏ Huế ra đây học, em
tưởng hai năm sẽ giúp em quên hết. Bây giờ em
mong được về, bởi ở nơi xa này rốt
cuộc em cũng nhớ. Nỗi nhớ càng tội
nghiệp hơn nhiều, bởi em càng đơn
độc hơn giữa chung quanh.
Em không biết có nên mong hay không một sự
đổi dời, như gia đình đang mong mỏi cho
em. Một tấm chồng ở đất người...
Hình như gia đình của H. lại tiếp tục
đánh tiếng và thúc giục ba mạ em trả lời. Em
chỉ cảm thấy mệt mỏi. Nhưng dù sao,
cũng chỉ còn vài tuần nữa thôi, là em sẽ từ
giã nơi này để trở về với Huế.
Em mới cắt tóc hôm qua.
Ngày ... tháng ... năm ...
Em choàng tỉnh. Bên ngoài bầu trời khô
ráo, sáng trong, nhưng khoảng sân rộng trước nhà
bác Năm vẫn còn ngập nước. Có phải
những trận mưa dữ dội từ khuya
đến cả buổi sáng nay đã tuôn xối xả
xuống thành phố Sài Gòn những ẩn ức ngập
tràn. Có phải buổi chiều em từ Bến Tre về
đến thành phố, cũng như buổi sáng hôm nào Phi
đi đều phải có những cơn mưa vỡ
nhoà mắt mũi. Lúc trưa trong bữa cơm bác Năm
đã nói : Mưa gió lụt lội như vậy
tiễn đưa mới tình nghĩa. Em chỉ biết
cười.
Phi ơi, mọi việc đã đến có
thực là đã xảy ra không hở Phi. Những buổi
rong chơi rẩt đỗi dễ thương ở
phố lớn, chuyến về xứ dừa ngắn
nhưng tràn đầy những nồng ấm, và giây phút
tiễn nhau. Chín năm đã qua, nhưng sao phút giây gặp
lại nhau em vẫn ngỡ như mới vừa hôm qua
đây thôi. Đôi mắt Phi vẫn man mác u buồn như ngày
xưa, và Phi vẫn một màu áo xanh quen thuộc. Có khác
chăng là chúng ta đang ở Sài Gòn chứ không ở
Huế. Và sự chia xa đã là hiện thực.
Rồi Phi có việc phải về quê
trước. Hôm sau em cùng Khôi, Phương và bé Mi mới
khăn gói về Bến Tre. Và một đêm thao thức
trong căn hộ của Khôi và Phương ở ngôi
trường làng.
Ơi Phi, hãy cho em hạnh phúc tí xíu
(đừng tội nghiệp em làm gì) khi gần trưa
ở ngôi trường xa lạ, em đã bật cửa và
bắt gặp Phi với một tia reo vui trong ánh mắt
(không như hôm Phi cùng Khôi đến em ở Sài Gòn, đôi
mắt cứ buồn bã xa xăm). Em đã chẳng
ngạc nhiên dù Phi xuất hiện không hề báo
trước. Hình như em đã linh cảm từ
trước đó rằng Phi sẽ đến, em đã
loay hoay trong căn phòng lạ, trong lúc mọi người
vẫn ngủ say. Ưến khi có tiếng xe dừng
trước cửa và có tiếng gõ cửa, em đã ra
mở chốt. Cửa mở và Phi hiện ra... Em vẫn
tưởng em đang mơ. Cả lúc Phi ngồi ăn
bữa cơm vớt vát vì vội vã đến đây mà
chưa kịp ăn, và em tẩn mẩn gắp từng
chút thức ăn cho Phi. Cả lúc Phi phóng xe hết tốc
lực chở em về Phong Mỹ thăm ba má Phi. Tại
sao mọi điều đã không đến từ nhiều
năm trước hở Phi. Phi có biết, ngay từ phút
đầu đặt chân lên xứ dừa, em đã
biết trước là em sẽ đi khỏi nơi đó
với hai mắt nhoà ướt.
Nhưng em đã không tự ngăn cấm
lòng mình có những xúc cảm dễ thương. Con
đường lầy lội đầy bùn dẫn
đến ngôi nhà thân quen của Phi (Phi đã sinh ra và
lớn lên ở đó), cổng ra vào hun hút sâu. Phi bảo An
đừng sợ, mà sao em quá đỗi là run. Em đã
gặp má Phi, ba Phi. Những ngạc nhiên mừng rỡ,
tình thương choáng ngợp. Em đã đến với
gia đình Phi như thế đó, nửa ngần ngại
nửa liều lĩnh, có đôi chút nào hoang mang
trước những bất ngờ có thể xảy
ra ? Nhưng dù gì đi nữa, thì đã quá muộn màng.
Muộn mất rồi, phải không Phi, một khi cuộc
sống thực tế buộc phải vùi lấp những
ước mơ trong sáng dễ thương.
Phi đi vào buổi chiều, sau khi
đưa em đi quanh thăm những thứ cây cỏ và
dê, gà, chó... Ưoạn đường ngắn tiễn nhau,
tiễn tới tiễn lui. Rồi Phi ra đi. Không, Phi
đang trở về. Cái tổ ấm nhỏ bao giờ lại
chẳng là một nơi chốn để trở về,
dù tim hồn có phải vắng xa.
Khôi, Phương và bé Mi đến sau đó
một lúc lâu. Căn nhà rộn rã tiếng cười vui.
Bữa cơm tối, rồi đêm cùng nằm một
giường thủ thỉ chuyện trò với má Phi
đến khuya. Nước mắt đã ứa ra nhiều
lần cho những tiếc nuối. Từ chiều, má
đã hỏi tại sao. Tại sao, tại sao, nào ai
biết. Tại sao những tâm hồn đồng nhịp
thì cuộc sống lại buộc phải chia xa... Em
thưa má chắc tại cái số. Bởi chẳng còn
biết phải giải thích ra làm sao. Cũng như em không
thể giải thích vì sao ngay từ phút đầu, má đã
nhận ra rằng em chính là phần đời đáng ra Phi
đã phải có và nâng niu gìn giữ từ nhiều năm
qua.
Cơn mưa ào ạt đến từ
giữa khuya. Em nghe bàn tay của má nồng ấm luồn
vào tóc em, và vòng tay má ôm lấy đầu em. Có phải
đó là nơi em có thể nương tựa vào. Ơi
cuộc sống, thế mà em chẳng bao giờ còn dám
trở lại nơi này nữa. Lòng người thì
rộng mở mà cánh cửa cuộc đời thì khép
chặt vô tình. Giữa đêm trong vòng tay cúa má em đã thút
thít khóc, và hình như má cũng đã ràn rụa nước
mắt.
Khôi đưa em lên thị xã vào sáng hôm sau.
Bữa ăn vội vàng, sớm sủa. Em bước ra
khỏi nhà, líu ríu chào mọi người mà nước
mắt thì vòng quanh. Suốt một đoạn
đường dài, em nín câm, dù Khôi hỏi han và chăm lo.
Sẽ chẳng bao giờ em còn trở lại nơi này
nữa. Em có hứa sau này sẽ mang chồng con về trình
diện với ba má, nhưng có phải như thế có
nghĩa là sẽ không bao giờ. Em sẽ "hiện
hồn" về, như em đã nói với Khôi và bạn
thân bỗng hoảng hốt ?
Trời vẫn cứ mưa. Ưến thị
xã, Khôi đưa em đi quanh một vòng. Trường
học cũ, bờ hồ, ty giáo dục... rồi từ
xa, ngôi nhà mang biển số là cái địa chỉ đã
in sâu trong kỶ ức em từ bao năm. Em những mong làm sao
có thể đến đó, đến thăm cái tổ
ấm bé nhỏ của Phi, nhưng tối qua má đã
bảo đừng. Bởi dù lòng em trong sáng đến
đâu đi nữa, với má đó vẫn là điều
không nên.
Khôi đưa em về nhà chị Thảo.
Căn nhà nhỏ, phía sau vươn ra một khúc sông và
một quãng lớn toàn nước, mênh mông mênh mông. Bữa
cơm tối, những mẩu chuyện cảm thông. Cái
lọ hoa bé xíu và cái kẹp tóc chị Thảo tặng. Em
tưởng tim mình đã nhảy ra khỏi lồng
ngực. Em có gì đâu mà ai cũng thương yêu, chăm
sóc ân cần. Có gì đâu mà anh Bân chị Thảo phải
chiều chuộng chở đi một vòng thị xã,
rồi ghé một quán bánh cuốn và một quán chè
đặc biệt. Khôi nói tình thương của cả
nhà sẽ bù đắp cho em một tình cảm đã
thất thoát. Khôi ơi, trái lại nó càng làm cho An cảm
thấy điều mất mát thêm lớn lao. Bởi An nào
có quyền đến với những điều thân
thương đó.
Giấc ngủ buổi tối êm đềm.
Sáng thức giấc, em vẫn vùi mình trong chăn. Chi
Thảo chỗi dậy đã lâu nhưng bao mệt mỏi
dồn nén từ nhiều ngày khiến em muốn kéo dài
giấc ngủ nướng. Khi em thức dậy hẳn,
chị Thảo đã chuẩn bị đi đón Misa. Cô bé
im lìm lúc mới đến, một tay còn ôm chiếc gối
dài và tay kia cầm cái giỏ bé xíu đựng gói xôi. Con im
lìm, có sợ hãi như cô An trước mọi điều
sẽ đến ?
Hai chị em đi "vỗ bụng" ở quán
hủ tiếu gần nhà, xong về thu xếp các thứ
để ra bến xe.
Chín giờ, xe chuyển bánh. Chị Thảo
về trước với Misa, để còn kịp
đạp xe đến trường buổi sáng. Thôi em
đi đây chị Thảo. Đi khỏi xứ dừa
bởi ở đây chẳng có cho em một chỗ
đứng nào. Cô An đi đây Misa. Phải chi cô An
được phép mang luôn con theo, đến sở thú Sài
Gòn xem những đà điểu, cọp, beo, khỉ,
gấu, voi, cá... như hôm nào, hay đi tìm cho con một
ngọn cỏ non để con nói : "Cô An cầm bông cho
em". Cô An "cột ruồi bu" khi băng vết thương
ở chân con để ruồi khỏi bu, cô An "cho con mèo",
cô An "cho con cam"... Tiếc là cô An chẳng thể cho con
cả cuộc đời mình. Cô An chẳng có quyền, con
có hiểu không Misa ?
Xe chạy. Em lau khô hai hàng nước
mắt. Những mẩu bánh mì Misa đút (Cô An ăn bánh
mì) chẳng còn hương vị nào ngọt thơm ở
đầu lưỡi. Cô An chẳng buồn ba con đâu,
cô An cũng chẳng buồn mẹ con, cô An chẳng khóc
nữa đâu. Buổi sáng ba con đã nán lại để
chào cô An mà không kịp gặp, con có biết không. Rồi sau
này lớn lên, liệu con có hiểu ba mẹ con, cô An
của con tội nghiệp như thế nào không ?
Phi ơi, có lẽ em phải nghỉ một lúc
mới ghi tiếp được. Mệt quá. Em chỉ
muốn chép lại đây những đoạn văn trích
từ một câu chuyện đã đọc. Hình như
của Từ Kế Tường.
"Có thể C. đã hiểu tình cảm của mình ra
sao, nhưng giữa C. và chú đã có một khoảng cách. C.
và chú chỉ có thể tới gần nhau, nhận ra
người này cách người kia bằng một bức
tường trong suốt, thấy nhau mà không thể bắt
tay nhau được...
... Ngay trong chiều nay, C. sẽ tới một thành
phố khác. Ở đó, chắc chắn những cơn
mưa sẽ không giống những cơn mưa ở
đây. C. sẽ chỉ còn lại bằng một hồi
tưởng lạnh của mình, về những cơn
mưa ào ạt tới trong thành phố này, cùng với
những kỷ niệm ngậm ngùi vương theo mỗi
bước chân đi. Adieu..."
Ngày ... tháng ... năm ...
Có thật là Phi đó không. Huế đang mùa
trở rét. Và Phi.
Một chuyến đi lẽ ra Phi đã
thực hiện từ chín năm trước.
Em chẳng nhớ nổi điều gì
đã xảy ra. Hình như có một hy vọng nào đó
về khả năng cứu vãn những mất mát. Nỗi
niềm yêu thương từ lâu thoi thóp như
được phà thêm sức sống.
Và nụ hôn đầu tiên, thực sự
đầu tiên mà sao quá đỗi muộn màng...
Ngày ... tháng ... năm ...
Những ngày Tết đã hết. Cơn
mưa phùn buổi sáng kéo dài, và cái lạnh vô cùng thấm
thía. Cái Tết buồn, với những phút vui đùa
hồn nhiên không át nổi những điều lo nghĩ.
Nhưng dù sao em cũng đã thành công ở một
điểm : em đã "thôi" viết, và những giây phút
nhớ cũng đã ít hơn, đỡ "quay cuồng"
hơn.
Em không phủ nhận là em đã khóc, đã có
những hạt nước mắt âm thầm trong thinh
lặng. Tối mồng một, viết cho Misa một cái
thư ngắn, em cứ phân vân mãi không biết có nên gửi
cho con...
Em đã "ăn" Tết với rất
nhiều dự tính. lo toan cho chuyến đi công tác sắp
tới ở Hà Nội. Và đón chào ngày sinh nhật của
mình với rất nhiều quyết tâm, dù buồn nhiều
hơn vui. Có phải em đang cố bám vào những công
việc ở trường, ở nhà để bớt
đau đầu về nỗi niềm riêng ? Không, em
không lẩn tránh, trốn chạy, trái lại em sẵn sàng
đương đầu, dù có phải nhận chịu
sự mất mát lớn lao nhất. Em không hề nhắc
tới người bạn xa, dù trong những phút "tận
cùng nỗi nhớ". Chỉ thoáng nhắc đến một
tình thân, khi mang gói kẹo của Phi mời cậu học
trò cũ. Lạy trời em không phải nhắc đến
nữa. Sẽ còn phải cố gắng nhiều lắm,
phải thế không Phi.
Ngày sinh nhật thứ hai mươi bảy
của em có là một cái mốc, một bước
ngoặt hay không. Em đã mở to hai mắt trong đêm
tối, trước ngày đó, để tự hỏi và
nêu quyết tâm. Tối sinh nhật, em đã tự
đốt cháy cổ họng bằng những giọt
rượu của ngày vui. Không say, chỉ hơi buốt
đầu và ê ẩm ở bụng. Em đi ngủ với
tiếng cười lạ lẫm (để trấn an em
gái của em) và những hạt nước mắt. Và em
đã tự nhủ : em phải sống.
Em phải sống. Điều đó có nghĩa
là gì nếu không phải là em phải tự làm chủ
đời mình, đúng với ước mơ và khuôn phép.
Em phải cố, dù có phải vượt qua muôn vàn khó
khăn. Em phải giữ đúng lời hứa với ba
má Phi, cũng là ba má nuôi của em, rằng em sẽ luôn
xứng đáng với tình thương và lòng tin của ba
má. Có thể má sẽ hiểu em hơn bao người khác,
nhưng má ơi, làm sao má hiểu hết điều
mất mát lớn lao vô chừng mà con đang dọn mình
để nhận chịu. Có phải đó là con
đường mà cuối cùng cuộc sống sẽ dành
cho con, sau nhiều ngày cho con nuôi nấng một tia hy
vọng nhỏ nhoi ? Những gì mà Phi đã phác hoạ
ra trong chuyến về Huế muộn màng cách đây không
lâu, sau những thăng trầm chìm nổi, để
mớm cho con một tia sáng nhỏ về một hạnh
phúc có thể níu kéo trong đạo hạnh và khuôn phép. Nhưng,
Phi ơi, làm sao em có thể hy sinh mái ấm và tương
lai của Misa để đạt được niềm
vui cho chính mình ? Bởi với em hình như điều
cần nâng niu, chăm chút nhất bây giờ chính là con,
đứa con tội nghiệp mà sẽ chẳng bao giờ
em được phép gần gũi, đứa con chẳng
bao giờ là của em...
Một năm mới, một tuổi
mới. Em nhìn em trong gương để bắt gặp
một nét buồn, u uẩn. Và một cái gì giống như
hạt nước mắt. Nhưng em đã cố mỉm
cười. Không, sẽ chẳng ai có thể bắt
gặp em với những hạt nước mắt
tiếc thương, dù ngày mai vẫn mịt mù và hạnh
phúc có lẽ sẽ chẳng bao giờ trở về.
Nếu em không thể tìm kiếm cho tim em một nhịp
đập mới, và chẳng mong gì bắt gặp bất
cứ một nhịp tim nào khác, thì có phải em cũng
cần làm thế nào để người bạn xa không
còn phải xót xa và tìm được bình an trong đời
sống riêng.
Ngày ... tháng ... năm ...
Phi thân yêu, em vừa soạn xong giáo trình
từ vựng học cho sinh viên năm bốn hệ
năm năm. Ưúng ra có cả phần bài tập thực hành
nữa, nhưng bài tập nhiều quá, có lẽ em không
nhập chung với phần lỶ thuyết ni mô. Sáng mai em
sẽ ghi lại các câu hỏi có sẵn sau mỗi bài và
soạn thêm vài câu hỏi nữa. Như rứa là xong
phần của em trong chương trình biên soạn giáo trình
lỶ thuyết tiếng của tổ.
Có lẽ nhờ em mải chúi mũi vào bài
vở nên lòng em cũng phần nào bớt quắt quay. Phi
ơi, nhưng vẫn có rất nhiều khi, đang tập
trung suy nghĩ về một phần giáo trình đang
soạn em đã bỗng nhiên nhớ. Nỗi nhớ bùng
dậy chiếm cứ lấy em. Cuốn sách tài liệu
tham khảo rơi xuống mép giường, và em thì
nhắm nghiền mắt, hai tay buông xuôi chẳng còn sức
để nắm giữ bất cứ cái gì. Nhưng
rồi em cũng vùng dậy, xua tan nỗi nhớ và vùi
đầu vào những trang giấy chằng chịt
những chữ. Như một tìm quên.
Em vẫn thường tự nhủ An ơi
hãy cố gắng. Bao năm qua em đã cố gắng thì vì
sao giờ đây em lại có Ỷ định buông tay. Phi
ơi, chẳng hiểu sao em cảm thấy khó lòng
đạt được điều mơ ước xa
xưa tưởng đã lịm tắt từ lâu mà Phi
đã nhóm trở lại cho em. Đã gần một năm
kể từ ngày chúng mình gặp lại nhau sau chín năm
chia xa. Và đã có một lối thoát nào chưa hở
Phi ? Mùa hè lại sắp sửa đến rồi
đó. Trận mưa trắng xoá trời đất hôm qua
đã dứt hẳn rồi, trả lại cho thành phố
của em những sợi nắng ấm, dù nắng lúc này
đã phần nào bớt dữ dằn hơn. Mùa hè. Bây
giờ em không mong gì có được cho mình một
chuyến đi nữa. Em không có quyền Phi ơi, dù Phi có
nói gì đi nữa. Chúng mình chưa khẳng định
được cái gì, chưa thuyết phục
được ai về cái đúng của mình, thì em với
Phi vẫn phải chịu chia xa nhau thôi. Phi ơi, có
phải bây giờ em chỉ còn có một cách duy nhất là
chờ đợi. Mùa hè sắp tới càng làm em thêm rối
lòng Phi biết không. Nhưng không thể cứ thế này
mãi. Hoặc sẽ có điều gì khác đi, hoặc chính
em sẽ tạo ra sự chuyển biến. Em vẫn
thường hy vọng, tự hứa từng quãng thời
gian ngắn : đầu tháng em đợi đến
cuối tháng và cứ thế đã bao tháng nay. Gần mười
năm ngày hai lăm tháng chín rồi, Phi có nhớ không.
Phi có nhớ trong những ngày ngắn
ngủi Phi trở lại Huế, có buổi sáng em dẫn
Phi lên Ngự Bình thăm mộ bạn em, sau khi Phi đi
đăng kỶ vé xe và chúng mình cùng đến Tổng Hội
Sinh Viên uống cà phê ? Ưó là tên bạn vô cùng thân của
em, tên bạn đã bỏ cuộc chơi ở trần
thế này mà ra đi sau những ngày dài đau đớn
vật vã vì bệnh. Em vừa có thêm một cái tang
nữa : một đứa học trò cũ khá thân, do
sốt thương hàn. Em chẳng được gặp
nó trước khi nó ra đi, cũng chẳng len nổi
đám đông để vào nhìn mặt nó lần cuối
trước giờ nhập quan. Em đã đến phúng
điếu cùng với khoa của em ở nhà nó, và dự
lễ ở nhà thờ rồi đưa nó đến
nơi an nghỉ. Bây giờ em đã xếp đủ hai
tập thư : một của bạn em và một
của đứa học trò thân, để cất giữ
vào một góc riêng. Không việc gì phải ngăn những
hàng nước mắt phải không Phi.
Ngày ... tháng ... năm ...
Vậy là em đã xong một nửa thời
gian của mùa hè. Tối nay em đã lôi những tấm
ảnh của Phi ra nhìn và khóc. Nửa muốn viết cho
Phi một cái thư, nửa không muốn vì chẳng
biết viết cho Ph |