|
Hội An Trong Tôi
Tăng Kim Lân
(19xx-2002)
Tôi dừng lại trước trưá»ng Trần Quý
Cáp. Cổng trưá»ng khóa kỹ. Tôi tiến lại gần, tá»±a hai khá»§y tay lên cổng, nhìn và o
phÃa trong. Từ sân trưá»ng má»™t ngưá»i tiến lại phÃa tôi. Nhã nhặn, tôi tỠý muốn
và o thăm trưá»ng. Ngưá»i bảo vệ từ chối và bá» Ä‘i. Tôi không nà i nỉ, vẫn đứng
nhìn. Tôi chạnh nhá»› đến các bác Mãi máºp, Mãi ốm, bác Khương.
Trưá»ng không phải là má»™t Ä‘iểm tham
quan và cần việc gì thì đến và o những ngà y bình thưá»ng. Nhưng đối vá»›i tôi thì
lại khác. Mục Ä‘Ãch chÃnh cá»§a chuyến vá» Há»™i An lần nà y là đến thăm trưá»ng và tôi
cố ý chá»n má»™t buổi sáng chúa nháºt để nhìn ngôi trưá»ng trong sá»± yên tÄ©nh, vắng
lặng. Sự thôi thúc, dục dã cà ng mạnh theo năm tháng, tôi trở vỠđây đúng với ý
nguyện.
Khách bộ hà nh ngược xuôi ngước mắt
nhìn tôi. Có lẽ cảnh má»™t ngưá»i yên lặng đứng chiêm ngưỡng má»™t ngôi trưá»ng cÅ©ng
ngá» ngợ khác thưá»ng. Tôi vẫn Ä‘iá»m nhiên đứng nhìn rồi thư thả Ä‘i Ä‘i lại lại dá»c
theo mé ngoà i. Các lá»›p há»c vẫn im ỉm, sân trưá»ng không má»™t bóng ngưá»i. Mấy hà ng
phượng vĩ vẫn xanh tươi, rợp bóng. Những kỷ niệm, hình ảnh, tưởng đã chôn vùi
sâu hơn ba mươi năm bỗng nhẹ nhà ng hiện rõ trong tôi....
Kìa Nguyá»…n Ngá»c Anh cùng và i bạn
đồng nghiệp, Ä‘ang đánh máy, quay bà i giảng, đỠthi cho há»c sinh. Ai Ä‘ang lúi
chúi lau chùi, sắp đặt lại những dụng cụ lỉnh kỉnh trong phòng thà nghiệm? Hình
như Hoà ng Văn Lợi. Phạm Phú Lợi Ä‘ang được mặc khải hay mê hoặc nháºp thiá»n trong
giỠtriết. Nà o Lưu Chà Kiên, Phan Văn Phùng, tay chân, quần áo đầy bụi phấn,
trước bảng đen đầy công thức, số, hình. Lớp của thầy Tống khuyến bao giỠcũng
im phăng phắc. Dạy cha nay đến dạy con. Cái uy của thầy xưa. Và anh Bôn... Anh
thưá»ng được chúng tôi phong chức hiệu trưởng để các bạn má»›i đến trưá»ng và o
trình diện.
Anh ngồi ở phòng giáo viên, chúng
tôi đưa ngưá»i bạn má»›i và o, anh lên mặt ngầu. Anh chấp nháºn sá»± bổ nhiệm và ra
oai cho anh Cẩm và o để lo thủ tục hà nh chánh, và anh Hồ Văn Thông , "chuyên
viên thá»i khóa biểu", lo sắp đặt giá» dạy cho đương sá»±. Rồi tất cả Ä‘á»u oà cưá»i,
kể cả ngưá»i bạn má»›i còn bỡ ngỡ.
Anh Bôn, cũng như tôi, anh thương
mến thắm thiết ngôi trưá»ng nà y. Lá»i yêu cầu cuối cùng cá»§a anh, trước khi anh
được đặt và o lòng đất lạnh, là hãy dừng lại cho anh trước cổng trưá»ng trong
giây lát, vì chắc anh còn nhiá»u vương vấn vá»›i tình bằng hữu, tình nghÄ©a thầy
trò phát xuất tự nơi đây.
Thầy Hoà ng Trung, hay chỉ gá»i lÃ
thầy Trung, cách xưng hô đầy trìu mến đó đã bao hà m sá»± trân trá»ng, lòng kÃnh
mến cá»§a những ngưá»i được cá»™ng tác vá»›i thầy hiá»n hòa đức độ.
Và còn biết bao nhiêu bạn khác nữa
cÅ©ng rất thân thương. Há»c trò cá»§a tôi? Tôi không nhá»› là bao nhiêu, nhưng hẳn
tôi không quên những buổi hội ngộ vỠsau.
"Thầy, em còn nhớ thầy cho em số
không khi em không thuá»™c bà i và nói chuyện liên tu trong lá»›p. Em giáºn thầy lắm
nhưng nay thì em hiểu và bây giỠđi dạy, em còn khó hơn thầy lúc đó." Ở một
quán cà phê cóc, ngưá»i bưng hà ng phục vụ là thầy và khách là há»c trò cÅ© - ngỡ
ngà ng, mừng tá»§i. Tại má»™t bệnh viện ná», thầy cÅ© là bệnh nhân và há»c trò nay lÃ
bác sÄ©... "Thầy!" và trò đã trân trá»ng giá»›i thiệu vá»›i các đồng nghiệp: "Äây lÃ
thầy dạy tôi hơn ba mươi năm vỠtrước".
Nay chỉ là những ngưá»i bà ng quan
đứng ngoà i cuá»™c, nhá»› lại những cống hiến khiêm nhưá»ng cá»§a mình tại ngôi trưá»ng
nà y và nhìn các thế hệ thầy trò ngà y nay, chúng tôi chỉ mong lối sống thực dụng
hiện tại không là m quá chao đảo long ngưá»i vỠý thức đạo lý.
Tôi tản
bá»™ trên những đưá»ng phố quen thuá»™c. Ở đưá»ng Nguyá»…n Trưá»ng Tá»™, tôi dừng lại
trước một căn nhà nhỠtrước đây che nắng, chống mưa cho bạn bè tôi và tôi.
"Tiểu khu" xưa kia đã biến thà nh má»™t công viên xinh đẹp, đối diện bên kia đưá»ng
là nhà bà Äiá»n, nÆ¡i chúng tôi đến dùng bữa. Những bữa cÆ¡m thÆ¡m ngon, nóng sốt,
phục vụ lẹ là ng vì theo như lá»i bà ta, phục vụ tốt cho mấy thầy để há» dạy cho
sắp trẻ chóng nên ngưá»i.
Dá»c đưá»ng Lê Lợi, vẫn còn đó nhà thá»
tộc Trần, và xa hơn, nhà thỠtộc Nguyễn, tộc Phạm. Kia là hẻm đình ông Voi, dẫn
đến phở Luyến. Trong lối xóm, gần rạp hát Phi Anh, có giếng bà cả Lễ, nổi tiếng
vá» nước trong và ngá»t.
Những dịp đi viếng cảnh với du khách
nước ngoà i, dá»c theo đưá»ng Cưá»ng Äể, nay là đưá»ng Trần Phú, khách vẫn thưá»ng
hay há»i vá» phố Há»™i - Vâng, Há»™i An có
trên dưới bảy trăm công trình kiến trúc xưa, đượm nét Việt, Hoa, Nháºt. Nay vẫn
còn khoảng hai trăm công trình với những chi tiết độc đáo, giá trị. Phố Hội gồm
đại loại ba lối kiến trúc: đình, chùa, lăng miếu, nhà há»™i, nhà tá»™c mang tÃnh
tôn giáo. Nhìn công trình dân dụng gồm nhà , cầu, đưá»ng, giếng nước và xa trung
tâm, có thà nh quách, đồn bót mang dấu tÃch quân sá»±.
Dá»c đưá»ng Trần Phú, từ chùa Ông đến
chùa Cầu, du khách nhiá»u lúc cÅ©ng có vẻ ngạc nhiên khi thấy trên đưá»ng Ä‘i,
nhiá»u ngưá»i hoặc tay bắt mặt mừng chà o há»i, hoặc ôm choà ng lấy tôi. "Trước, anh
ở đây?" Tôi thú tháºt đã là m giáo viên tại đây hÆ¡n mưá»i năm. "Anh quả là má»™t
ngưá»i nháºn được nhiá»u thương mến!". "Tôi cÅ©ng hy vá»ng thế".
Hội An đang thay da đổi thịt. Cuộc
sống Ä‘ang Ä‘i lên. Lượng du khách má»—i năm má»™t nhiá»u. Cá»a hiệu, hà ng quán nhá»™n
nhịp. Tôi liên tưởng đến hồi hưng thịnh cá»§a FaiFo và o thế ká»· thứ 17, 18 vÃ
ngưá»i khách danh dá»± nổi tiếng nhất phải là tu sÄ© dòng Tên Alexandre de Rhodes
khi ông đặt chân đến đây và o năm 1624.
Nhưng giữa những giòng ngưá»i Âu, Ã
lẫn lá»™n, kẻ ngược, ngưá»i xuôi, giữa những dãy phố sầm uất và chùa chiá»n bóng
loáng với lớp sơn mới phủ, tôi lại cảm thấy luyến tiếc, nhớ nhung một Hội An
cá»§a riêng tôi ngà y nà o, má»™t Há»™i An gợi nhá»› đến má»™t thà nh xưa son nhạt uể oải vÃ
những trưa hè gà gáy bóng.
Tôi thèm muốn được và o lại hiệu sách
Bình Minh lèo tèo dăm ba cuốn sách, để lấy một tỠbáo. Tôi thèm đến quán cà phê
Tiêu, Ä‘iểm hẹn cùng bạn bè. Tôi thèm Ä‘i trên những con đưá»ng cát ngòng ngoèo
trong thôn xóm, đến thăm má»™t ngưá»i bạn hay má»™t ngưá»i há»c trò, hay đến thưởng
thức hương vị của bát bún bà Tỳ.
Nhưng
thôi, Ä‘áºp gương xưa cÅ©ng không tìm lại được hình bóng cÅ©, chi bằng ta hãy nhẹ hát
cùng Văn Cao "nhắc chi ngà y xưa đó, đến se buồn lòng ta".
|