Các bạn thân mến,
Thơ Hoài Nhân
Mưa chiều Đồng Tháp
Coù lúc vui - rồi cũng phải buồn,
Hồn như tẻ lạnh buổi hoàng hôn,
Bởi lòng mờ mịt như màu tím,
Tím cả hoàng hôn ở cuối đường.
Có lúc hình như thấy thẩn thờ,
Nghĩ hoài không được một vần thơ.
Gởi về Đồng Tháp bao tâm sự,
Mà sao người ấy vẫn hững hờ.
Có lúc ngồi im đợi nắng chiều,
Mây chiều mờ nhạt cảnh cô liêu
Thẫn thờ ngồi đếm người qua lại,
Cuối đời còn lại chỉ bấy nhiêu.
Có lúc bâng khuâng lại nhớ về,
Nhớ thuyền rẻ sóng đậu bến quê.
Tiền Giang gió chứớng đang mùa nỗi,
Ai đứng chờ ai có tái tê,
Có lúc làm sao – đó là thương,
Thương mà không nghĩ chỉ mình thương,
Qua hai mẫu tự không ranh giới,
Chỉ thấy mơ hồ như khói sương.
Có lúc không chi cũng vội vàng,
Có về đi nữa cũng lang thang,
Mới hay số kiếp người xa xứ,
Thương nhớ bao nhiêu cũng bẻ bàng.
Trường PTCS. Đồng Tháp
Hạ năm hai ngàn lẽ hai
Hoài Nhân 102
|