Các bạn thân mến,
NHỚ NHỚ, QUÊN QUÊN
Làm sao biết thế giới nào là thực
Thế giới ta ngồi với mây trắng bay qua
Với những vì sao trời nhấp nháy ngân hà
Và với những mối tình tưởng không bao giờ mất
Làm sao biết những đoá hồng kia là thực
Khi quay lại nhìn chỉ thấy lá vàng khô
Làm sao biết cánh bướm đang nhởn nhơ trước mắt
Ngày hôm qua còn trong kén giăng tơ
Người ngồi đấy nói chuyện đời xưa cũ
Với hư vô mà mắt sáng long lanh
Nụ cười nở có lẽ lòng rộn rã
Với rất nhiều kỷ niệm cũ vây quanh
Khi người khóc gọi tên người yêu dấu
Ta cũng đau như vừa lạc người thân
Người tóc bạc mà tâm còn thơ ấu
Đòi vòng tay âu yếm mẹ ân cần
Trong thế giới riêng người xin chỉ nhớ
Những sắc màu rực rỡ của tình thương
Những dòng sông , những mái nhà một thuở
Những khu vườn với hoa lá thơm hương
Trong thế giới riêng ta xin cũng thế
Nhớ nhớ nhiều những đôi mắt dịu dàng
Những tiếng cười và lời thơ rất nhẹ
Quên quên đi , hư ảo chốn vô thường
Đặng Lệ Khánh
|