Gửi các bạn xem chơi, nếu các bạn đă và sắp về hưu .
VỀ HƯU
Tôi nhớ một hôm, cách đây mấy năm, vừa từ ngân hàng Bank of America bước ra (Ngân hàng này nằm ngay góc đường Magnolia và Bolsa, con đường keo sơn gắn bó với người Việt quận Cam và người Việt Nam trên toàn thế giới mỗi khi nhắc đến cộng đồng Việt Nam trên xứ Cờ Hoa.) tôi gặp một học tṛò cũ. Anh ta niềm nỡ chào hỏi tôi:
“Thầy, thầy nhớ em không thầy, em học với thầy năm đệ nhất, trường TQT. Thầy về hưu chưa thầy?
Một chút cảm tình vừa nhen nhúm trong tim đối với ngư̖i học tṛò cũ đă nhớ đến mình sau bao năm xa cách, sau bao nhiêu vật đổi sao dời, gặp nhau trên đất khách quê người, xa quê hương yêu dấu nửa ṿng trái đất, bỗng gần như tan biến, mất tăm mất tiêu vì “tên” học tṛò đă châm đúng vào yếu huyệt của ông thầy tức là cái tuổi Xuân mà thầy đang cố níu kéo trong vô vọng vì cái già nó cứ xồng xộc chạy theo sau và cọ̀n dỡn mặt chạy ngay lên gương mặt của thầy bằng những nếp nhăn mà dân Tây gọi là những “luống cày” . Cọ̀n nỗi đau nào bằng nỗi đau này! Vừa gặp nhau, nói với nhau chưa đầy một câu đă vội vàng phang ngay củi tạ chê thầy già hết xí quách, đuổi thầy về hưu cho rộng đường đi lên của tuổi thanh xuân. Thực vậy, các bạn cứ vào các công sở ở quận Cam mà xem ! Có nhiều lăo ông, lăo bà tuổi đă quá cổ lai hy mà vẫn cố đấm ăn xôi, nhất quyết ngồi lì tại chỗ theo kiểu hy sinh thêm một
nhiệm kỳ nữa làm các thanh niên phải vất vảchạy từ chỗ này đến chỗ nọ vác đơn xin việc làm mà không thấy nơi nào có lỗ trống vì các ông cụ , bà cụ vẫn c̣òn chễm chệ tại đó chưa chịu lùi bước cho con cháu nhờ. Riêng tôi, lúc gặp anh chàng học tṛò cũ, tôi vẫn cọ̀n khá “ngon cơm” nghĩa là chưa đến tuổi chính phủ Mỹ cho về hưu non. Thế mà cái tên học tṛò ”vô ơn bội nghĩa” đă vội vàng muốn tống khứ thầy vào bảo tàng viện , thế có tức không cơ chứ! Thành thực mà nói thì tôi không nhớ tên hắn ta vì học tṛò quá đông so với số lượng thầy cô giáo thì làm sao mà nhớ, mà nhận ra khi học tṛò cũng đă già xấp xỉ bằng tuổi thầy cô. Dạo tôi mới ra trựờng, tập tễnh bước vào nghề “godautre” tức là nghề gỏ đầu trẻ, học tṛò của tôi có đứa bằng tuổi tôi vì chiến tranh lan tràn nên có những vùng quê học sinh đến trường thật muộn màng, lớn sầm sầm cái đầu mới đi học. Sự chênh lệch tu&
#7893;i tác của thầy tṛò không bao nhiêu nên ông
hiệu trưởng trường tôi dạy học bắt học sinh
xưng hô với thầy cô giáo bằng tiếng “Em” ngọt ngào chứ không bằng tiếng “con” xa cách theo Khổng giáo “Quân, Sư, Phụ”. Cũng vì tiếng Em ngọt lịm như đường Thốt Nốt này mà đă nảy sinh ra biết bao nhiêu là mối tình thầy tṛò Cũng may là chẳng có nhiều mối tình theo kiểu “Vòng Tay Học Trò”. Thật là một khắt khe về đạo đức luân lý! Xă hội ta chấp nhận Thầy yêu tṛò nhưng lại lên án Cô yêu trò. Thật chẳng công bằng tí nào! Chẳng thà như bên Trung Hoa thời xưa cổ, ông cụ Khổng cấm tuốt luốt Thầy Cô yêu học trò ! Thế mà vẫn có một vòng tay học trò xảy ra trong truyện chưởng của Kim Dung, mối tình đẹp giữa Tiểu Long Nữ ngây thơ trong trắng và tên học trò quái quỷ nhưng mà lại chung tình, Dương Quá. Ngày nay trong xă hội Mỹ thật khá nhiều mối tình giữa cô giáo và học trò tuổi vị thành niên khiến các cô giáo phải ngồi đếm lịch chờ ngày ra tù để ại ngồi lọt thơm vào vòng tay học trò đă đến tuổi hợp pháp cho hôn nhân.
Đời tôi vào lúc tuổi đời năm tháng chồng chất này sao đi đâu cũng bị chê già! Trong một tiệc cưới cách đây mấy tháng tôi lại gặp một học sinh niềm nỡ thăm hỏi:
“Ôi Thầy, lâu quá không gặp thầy, sao thầy già quá vậy, em nhớ lúc em học với thầy , thầy trẻ và đẹp trai quá trời!”
Thật là chua xót ! Thật là ngậm ngùi! Nhưng tôi đă phì cười và nghĩ thầm đă gần nữa thế kỷ trôi qua làm sao mà thầy không già được trò ơi là trò. Cũng may, cô vợ của anh học trò đă “cứu” tôi, cô bảo với chồng: “Học trò cũng già, làm sao thầy không già được”.
Lần này, tôi thú thật tôi không buồn vì người học trò cũ của tôi đă nhắc lại thời vàng son của tôi, tuổi thanh xuân trẻ đẹp, đi vào đời bằng những mộng mơ, với những bóng hồng tha thướt trong áo lụa Hà Đông, tôi đi mà chợt nóng vì ánh mắt nồng ấm đam mê, vì những đường cong ẩn hiện dưới làn tơ lụa óng ả mượt mà. Anh học trò nói lên một sự thật hiển nhiên vì cách đây gần nữa thế kỷ mà tôi không trẻ thì giờ phút này tôi đă về thăm Ông Bà Tổ Tiên rồi chứ đâu còn ngồi đây để thầy trò gặp nhau trên bàn tiệc như thế này. Nếu thuở đó mà tôi không trẻ thì học trò của tôi hôm nay phải chào tôi:
“U chui cha , lâu
quá không gặp thầy mà thầy nay trông
vẫn già như xưa !”
Tuy học trò cũ nói lên một sự thật hiển nhiên như một “Vérité de La Palice” đại khái ngây ngô như:
“Một khắc thời gian trước khi ông mất, ông vẫn còn sống”.
Nhưng tôi vẫn thấy khoan khoái trong lòng vì ít nhất anh ta đă nhắc đến tuổi trẻ của tôi và không đá động gì đến cái “về hưu” đang canh cánh bên lòng vì vào cái hôm hạnh ngộ đó (Đúng là hạnh ngộ vì tôi chợt bắt gặp niềm hạnh phúc nghĩ đến một thời oanh liệt nay còn đâu.) tôi đă thật sự về hưu dù là “hưu non” vì tôi còn đến 2 năm rưỡi nữa mới đến tuổi hưu thực sự. Học trò đă nhắc tôi nhớ lại thời mà “dáng đứng Bến Tre” còn oai vệ hào hùng , hào hoa phong nhĩ (phong là gió, nhĩ là tai, “gió tai ” nói lái là gì nếu các bạn không biết thì hỏi nhà văn Huy Phương, ông ta vừa viết một bài về “Nói lái” hay đáo để.)
Vâng, tôi già rồi, tôi
“về hưu” rồi ! Tôi không còn muốn mang hia
đội măo vác đơn đi xin việc làm để rồi
vào “Job interview”chán mớ đời, hỏi lui hỏi
tới chỉ ngần ấy thứ, vào hảng xưỡng hay văn
phòng nào cũng mắm sốt cà na. Tôi chẳng hiểu căn
cứ vào cái gì để tuyễn dụng nhân viên.
Đêm qua được vợ chúc mừng sinh nhật, sáng ra
mặt mày hớn hở nên hỏi năm ba câu vớ vẩn
là OK nhận vào làm việc. Nếu chẳng may mà vợ than
nhức đầu nóng lạnh cho nằm ôm gối chiếc th́
sáng ra dù người xin việc có thao thao bất tuyệt hùng
biện như Trương Nghi, Tô Tần cũng chê không nhận
vào làm đồng nghiệp. Tôi ngấy “Job Interview”
đến tận cổ c̣ rồi. Phen này nhất quyết nằm
nhà an hưởng tuổi già. Nhưng khổ nổi, ham lấy
vợ trẻ nên nay vợ không cùng về hưu một lần với mình mà vẫn tảo tần nuôi chồng nên lắm lúc cũng bực cái… mình lắm lắm. Income của vợ cao nên tiền hưu của mình dù ít vẫn không xin hưởng thêm tiền già được. Nghĩ đi nghĩ lại thấy Mỹ bất công thật!Làm việc hơn 10 năm, đóng thuế mờ người hơn 4 chục tam cá nguyệt, đến lúc lănh lương hưu thì thua một ông già vừa chân ướt chân ráo đặt chân đến Hoa Kỳ. Thế có ức không cơ chứ! Ưc hộc máu mồm đi chứ lị ! Tiền hưu ít, làm thế nào mà chi cho những mục không muốn vợ mình biết như gửi biếu thằng bạn nối khố món tiền nhỏ để vui Xuân hay đón mừng Chúa Hài Đồng. Chẳng lẽ lại ngữa tay xin vợ mấy trăm làm quà biếu bạn. Dĩ nhiên Vợ cũng đồng ư không hạch hỏi gì nhưng trong lòng mình vẫn không khoái tí nào vì không thích vợ chen vào tình nghĩa bạn bè của mình. Ấy là chưa kể bạn lại là bạn gái thuở hàn vi hay trong tuổi dại khờ thì làm sao mà ăn nói với vợ đây chứ:
“ Em ơi, đưa
anh ít trăm gửi biếu cô bạn học cũ
đang nghèo túng ở quê nhà!”
Hừ, có mà chết với Bà ! Thế nào cũng có màn sưu tra lư lịch của cô bạn gái và những liên hệ dây mơ rễ má với ḿnh. Nhưng mà không giúp được bạn thì “xót” lắm mà tiền hưu thì lại không đủ chi dụng cho những trường hợp này. Nếu biết vậy thà lấy vợ đồng tuổi "hai ông mụ nằm duỗi mà ăn" để cùng về hưu một lúc cho khỏi thấy thua sút vợ khi bước vào khúc quanh này của cuộc đời.
Đấy là vấn đề tài chánh của kẻ về hưu !Bây giờ đến vấn đề khá then chốt của đấng liền ông. Về hưu nhưng vẫn chưa muốn hưu chiến! Tôi có ông bạn bị ung thư tiền liệt tuyến. Ông ta vừa mới từ quê nhà sang, đă quá tuổi về hưu nên hưởng ngay được tiền già. Vì mới sang Mỹ nên tiếng Anh chỉ biết viết và nói chứ nghe thì còn loạng quạng vì mấy ông Mỹ nói nuốt hết bao nhiêu là vần chỉ giữ lại một vần chính thì làm sao mà nghe cho xuễ. Thế là ông ta nhờ tôi đi theo vào bệnh viện để làm thông dịch. Ông ta chẳng cần hỏi gì liên quan đến căn bênh của ông, nặng hay nhẹ, còn sống được bao lâu mà ông chỉ cần nhờ tôi hỏi bác sĩ xem nếu chửa trị bằng phương pháp “radiation” thì đời sống sinh lý của ông có bị ảnh hưởng gì không .Thế thôi ! Không phải như một triết gia nào đó, tôi quên mất tên, đă phán: “Mọi chuyện đều vô nghĩa, tất cả không ngoài nghĩa khổ đau”
Với ông bạn của tôi, câu nói trên đây phải đổi lại là: “Mọi chuyện đều vô nghĩa, tất cả không ngoài nghĩa liệt dương”. Vị bác sĩ, sau khi nghe tôi đặt câu hỏi giùm cho bạn tôi đă mĩm cười bảo chỉ vơn vẹn một chữ: “Viagra!" Bạn tôi, dù không nghe tiếng Mỹ rành rơi vẫn hiểu ngay là ông bác sĩ muốn nói gì. Đấy là một vấn nạn của người về hưu không những ở Mỹ mà ở bên trời Tây cũng thế. Một ông bạn khác của tôi từ bên Pháp sang chơi, trong một cuộc họp các bạn về già, các bạn đă về hưu, đă khề khà hỏi chúng tôi bây giờ không còn đêm bảy ngày ba thì một tuần có được một lần cho vui tuổi hạc không. Lại cái ông bạn “tiền liệt tuyến” của tôi bô bô cái mồm bảo:
“ Một lần thì nước mẹ gì!”
Không biết chàng có dốc tổ không ? Hoạ chăng chỉ có vợ chàng ta là biết rơ chàng có cơm cháo gì được không.
Viagra keo sơn gắn bó với tuổi về hưu ! Một ngày đẹp trời chúng tôi đến thăm gia đ́nh một ông bạn đă đáo hạn về hưu nhưng c̣n nấn ná tiếp tục cày để thu nhập gia đình không thua sút bạn bè. Chúng tôi thấy hai vợ chồng ông bạn già đang ngồi “karaoke” ra chiều tương đắc và hạnh phúc tràn trề. Hỏi nhỏ bạn tôi về bí quyết ǵn giữ hạnh phúc gia đ́nh mới biết bạn tôi đă thường xuyên dùng thứ thuốc được mệnh danh:” Thuốc, chồng uống vợ khen hay”
Để kết thúc bài nói chuyện tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tà la này xin có bài thơ viết theo trường phái “Con Cóc” gửi các bạn:
VỀ HƯU
Sáu lăm tuổi vẫn chưa già
Về hưu còn muốn lân la tí ti
Cơm no động cỡn cởi bò
Không cần dựợc lực con c̣ vẫn cương.
Đời người một kiếp vô thường
Trót sinh trong chốn hoạn trường bon chen
Thăng trầm vinh nhục bao phen
Rửa tay gác kiếm ta quên chuyện đời.
Về hưu đi nhé bạn ơi
Bôn ba rồi cũng buông xuôi đi về.
Hoàng Lão Tà
Để đáp lại bài thơ "Về hưu" của HLT, các bạn chắc cũng cùng tâm sự như nhau, tui cũng xin tră lại mấy câu "con cóc"
Sáu lăm mới thấy tuổi già
Về hưu nữa muốn lân la bụi đời
Cơm no ưỡn bụng phơi phơi
Nằm coi kiếm hiệp ngáy kḥò không hay
Đời người chóng vạch luống cày
Đếm bao nhiêu luống chau mày ngẩn ngơ
Cớ sao cứ đếm với so
Đường ai nấy biết tì́m đò sang sông
Về hưu đâu phải là xong
Cọ̀n bao năm tháng chờ mong lắp đầy
LDT
|