Bóng Dáng Trưá»ng Xưa
Tăng Kim Lân
(19xx-2002)
Cách đây đã lâu,
má»™t chú bé mưá»i bốn tuổi vá»›i dáng
vẻ rụt rè, nhút nhát, bước
theo bố đến má»™t ngôi trưá»ng cao rá»™ng
lần đầu tiên. Sau những lá»i dặn dò
cá»§a bố vá» há»c táºp, hạnh kiá»…m, chú bé
lên tầng ba, sắp đặt hà nh trang, ăn ở,
và theo há»c tại trưá»ng trong suốt sáu
năm....
Năm mươi năm sau, và o một buổi
chiá»u cuối đông, tôi trở lại thăm
trưá»ng Thiên-Hữu, nay lÃ
trưá»ng Äại Há»c Khoa Há»c - Kỹ Thuáºt.
Trên những ghế đá có bóng
cây che mát, từng nhóm sinh viên nam nữ chuyện
trò hoặc ôn bà i. Tôi là m quen và ngá»
lá»i vá»›i hai nữ sinh viên
giúp tôi và o bên trong thăm
lại trưá»ng cÅ©, và trước những
yêu cầu khẩn thiết của tôi, hỠvui
vẻ nháºn lá»i.
Tầng má»™t, phÃa nhà nguyện trước
đây, đông đảo ngưá»i tụ
há»p, kẻ ra ngưá»i và o. Tôi muốn đến
đây trước tiên. Tôi không thấy
hòa nháºp vá»›i cảnh vui nhá»™n, náo nhiệt cá»§a tuổi
trẻ diá»…n ra chung quanh. Ngưá»i ta cưá»i,
nói, nghỉ giải lao giữa một buổi hội thảo, bên
một quầy giải khát tạm bợ cạnh những
chiếc ghế dà i, những thùng nước ngá»t, nước đá.
Trên sân nhà , nước Ä‘á»ng từng vÅ©ng,
các loa phóng thanh không ngá»›t inh á»i vÃ
tôi cũng chẳng đoán được hỠnói gì.
Bên trong, ở phÃa chÃnh diện, trên má»™t mà n
đỠphá»§ kÃn có khẩu hiểu
"Äảng Cá»™ng Sản Việt Nam Quang Vinh Muôn Năm"
và bức hình của Hồ Chủ Tịch
được đặt trên một chiếc bà n ở giữa.
Thế rồi phút chốc, hiện tại như thoát
ra khá»i tôi và giữa đám đông
ồn à o kia, tôi đơn độc sống
lại má»™t mảnh tình riêng vá»›i bao nổi niá»m thương
nhá»› cá»§a tháng ngà y qua - má»™t quãng Ä‘á»i
niên thiếu tại ngôi trưá»ng nà y. NhÃ
nguyện trước đây luôn trang nghiêm vÃ
yên tÄ©nh, thưá»ng đón nháºn những ai
muốn trong khoảng khắc, tỉnh tâm, tìm một
cảm giác quân bình,
thanh thản cho tâm hồn. Tôi thấy lại
trong ký ức hình tượng một bà Mẹ dịu
hiá»n ôm ấp trong vòng tay trìu mến má»™t trẻ
thơ. Trong tôi vang vãng lên những giai điệu kỳ
ảo, những bà i thánh ca grégorien, khi thúc
dục, lúc thiết tha, hòa lẫn với tiếng nhạc
đệm của chiếc đà n organ thánh thót
bổng trầm.
"Chúng ta tiếp tục chứ bác?"
Hai cô sinh viên vẫn kiên nhẫn, chá»
đợi ở tôi một phản ứng, một cỠđộng
và tôi bừng tỉnh, trở vỠvới thực tế.
Tôi rảo bước cùng hỠrẽ
sang hà nh lang các lớp bên phải và thầm
nghÄ© chÃnh tôi má»›i là ngưá»i hướng dẫn,
so vá» tuổi tác và hiểu biết vá» lịch sá», địa thế
cá»§a ngôi trưá»ng, nhưng qua bao biến động,
thăng trầm, ngưá»i ta cÅ©ng thản nhiên
trước những cuộc đổi vị, thay ngôi.
Tôi biết nơi nà o, trên những bức
tưá»ng hay trên sà n nhà , có những
đưá»ng nứt nẻ và các lối
đi, ngõ ngách dẫn đến sân thượng,
phòng ngá»§, phòng ăn, các lá»›p há»c... có lẽ
chẳng nơi nà o trước đây, mà tôi không
đặt chân đến. Tôi đi ngang qua phòng
"étude" mà cứ ngỡ rằng tôi sắp và o đây
để ôn lại bà i vở cho ngà y mai. Äến táºn
cuối hà nh lang, tôi biết mình đã đi quá phòng thà nghiệm, giang sơn của cha "-c", vì
và o các ngà y nghỉ lễ, ở đấy
bóng dáng cha thấp thoáng, báºn rá»™n vá»›i các
hóa chất, lá», bình, hoặc loay hoay, mải mê sá»a
mấy cái máy chiếu phim cũ kỹ, khi vui thì
chạy, khi buồn lại thôi, để rồi những buổi
chiếu phim và o chiá»u thứ năm cho chúng tôi
phải đứt đoạn với những phút tạm
nghỉ ngoà i sân, và tại phòng nà y,
và o năm "seconde", lá»›p tôi là m bà i ôn táºp
gồm, hóa, Pháp văn và o chiá»u thứ Bảy
và môn nà o cũng phải nhuyễn như
cháo.
Tôi phóng tầm nhìn ra sân đá
bóng, khoảng trống không gian ở đây
đã nhưá»ng chổ cho những dãy nhà xây cất đơn sÆ¡, lụp xụp dà nh cho sinh
viên nội trú. Cái préau cũng được trùng tu kiên cố
thà nh một nhà kho và bên kia cũng không
còn một chổ trống nà o.
Hà ng rà o ngang dá»c, che chắn, ngăn cách.
Tát cả Ä‘á»u có giá»›i
hạn, kể cả cuộc thăm viếng của tôi. Tôi
không đòi há»i gì thêm vÃ
cũng cảm thấy mãn nguyện. Hơn nữa, tôi
không muốn chứng kiến những biến đổi theo thá»i
gian, là m sai lệch hình ảnh cá»§a ngôi trưá»ng
tôi giữ trong tâm khảm. Thay đổi, biến hóa? Trước
đây, tôi một "teenager", đam mê, hăng hái,
nay mái tóc đã hoa râm, tôi trở nên
thủ cựu, hoà i cổ.
Tôi dựa lưng và o ghế đá
ẩm lạnh, đêm xuống mau, cảnh váºt
đã trở vỠvới tĩnh lặng. Sao Hôm đã
chênh chếch phÃa tháp nhà thá» dòng
Chúa Cứu Thế, bên kia đưá»ng vá» hướng
An Cá»±u.
Xưa, giỠnà y là giỠétude.
Bác gác dan Ãt nói, cháºm rãi Ä‘i
đóng dãy cá»a sổ, rồi thong thả đến kéo
chuông báo hiệu giỠcơm tối, và như
đà n ong vỡ tổ, chúng tôi tiến vỠnhà ăn.
Thương thương nhá»› nhá»› những ngưá»i bạn ,
h? tản mác đâu đó, ở chân trá»i
góc bể phương xa. Ai đã đặt cho bạn
bè những biết danh ngộ nghĩnh? - Hồng lép, Hưng
bụng, Viên cổ, Tâm truồi, Phú phở, Hạnh
bà già , Ngá»c mả ông trạng, mổi đứa
má»™t cá tÃnh, lanh lợi, trầm tÄ©nh hoặc vui tÃnh,
khôi hà i và thoáng hiện trong ký ức của
tôi, những khuôn mặt thân thương của đại
gia đình Thiên-Hữu. Chú Hiển tay nhịp,
miệng hát, dạy hát bè. Chị bỠtrên
chÃch hoặc phát thuốc khi chúng tôi cảm
lạnh, ho, sốt, và những đứa láu ăn
cứ vòi vĩnh xin chị cấp thêm một hộp Pastille
Valda hay des Vosges. Bà đốc ChÃnh ngà y má»™t,
ngà y hai, mải báºn rá»™n vá»›i chuyện cÆ¡m cháo cho
bà y trẻ. Ông ThỠbà n ăn, và o bữa lỡ buổi
chiá»u, phát từng cá»§ khoai, quả chuối, mắt
đăm chiêu theo dõi mấy tên quáºy
nhất đám.
Trưá»ng Äại Há»c Khoa Há»c
|
Và các thầy dạy chúng tôi.
Cha BÃnh hiá»n hòa, sau bà i giảng trong chương trình
thưá»ng mê hoặc chúng tôi vá»›i lá»i giảng và cách Ä‘?c
truyện hấp dẫn. Cha Láºp thuyết phục và đam mê trong các
bà i giảng và là nguồn vô táºn vá» ... sữa bá»™t. Chỉ cần hai ca
và o buổi sáng là thấy hiệu quả ngay, hơn cả
thuốc nhuáºn
trưá»ng. Chúng tôi thưá»ng nhắn nhá»§ vá»›i nhau
là gặp giá»
cha Tôn thì nhá»› há»c bà i tháºt thuá»™c vÃ
chá»› dại dá»™t chá»c giáºn ngưá»i vì má
bạn sẽ á»ng hồng vá»›i dấu ấn
của bà n tay cha.
Cha Lefas, giá»ng trầm trầm, giảng không dứt từ đầu giá»
cho tá»›i cuối giá», dạy kiêm nhiá»u môn: Pháp, Anh, sá» và vạn váºt
cho lớp terminale sau nà y. Chúng tôi phải tìm cách phân tán
má»ng ngay, sau khi quáºy má»™t chút dù ở phòng ngá»§, phòng étude
hay ở lá»›p há»c. Cha "pas ça" sẽ xuất hiện tức thì,
vì như cha thưá»ng nói ná»a đùa ná»a tháºt
là cha có bốn mắt, hai phÃa trước và hai
phÃa sau! Bạn cần bà i dịch thêm phần
văn hoa, bóng bảy? Khá»i lo, hảy đến vá»›i cha Oxarango,
dù là của Socrate, Platon hay Cicéron hay
Sénèque. Nhưng cÅ©ng chÃnh ở trưá»ng
nà y, chúng tôi đã thu tháºp
được những bà i há»c quý báu, những bà i há»c
là m ngưá»i, biết các giá trị nhân
bản, đạo đức, biết chia sẻ với
lòng nhân ái, biết độ lượng với
lòng vị tha, trá»ng thầy mến bạn, những bà i
há»c toát ra từ những tấm gương sáng cá»§a
các báºc thầy.
Má»™t sinh viên ban chiá»u há»i tôi,
trưá»ng có bá» dà y thá»i gian vÃ
đà o tạo, hẳn chắc có những ngưá»i
xuất thân từ đây đã
thà nh đạt? Tôi không một chút
ngỠvực, số đông trong hỠđã
thà nh đạt, thà nh danh và thà nh
nhân.
"Thiên-Hữu hạ nhân, tác chi
quân, tác chi sư."
Tôi hồi tưởng lại ngà y
chúng tôi vui vẻ dự lễ Khánh Bạc 25
năm tổ chức tại trưá»ng và bạn
bè hẹn nhau sẽ tỠtựu và o dịp lễ
Khánh Và ng và o năm 1983. Hẹn ước
đã không thà nh. Tòa nhà vẫn
còn đó, chỉ khác có tên
trưá»ng và Alma Mater Thiên-Hữu vẫn tồn
tại trong tâm can của chúng tôi với cốt
cách, tinh hoa nguyên vẹn.
"Tôi đã đến, đã
thấy, (và ) đã thắng." Quả váºy, chiá»u nay,
tôi đã đến đây với dụng ý thấy
và tìm lại trong hoà i niệm cái thế giá»›i nhá»
bé, ấp á»§ tình ngưá»i - nÆ¡i tôi
đã gởi gấm cả một chuổi ngà y tuổi trẻ,
hồn nhiên, chuyên chuyện sách đèn
cùng bạn bè, khi chưa vướng báºn vá»›i những
lo toan vỠmiếng cơm, manh áo, và tôi có cảm
tưởng chúng tôi đã thắng Ä‘áºm vì
chÃnh nÆ¡i đây cÅ©ng là má»™t bãi chiến
trưá»ng chống lại giặc dốt. Vá»›i sách, vở,
bút, phấn là m khà cụ, chúng tôi
đã xua đuổi bóng tối của u mê,
đần độn. Riêng tôi, hình như tôi
cũng tự thắng, tôi đã chế ngự được
dòng cảm xúc đang dâng trà o trong tôi.
Trong sương đêm, một con đom
đóm đến vẩn vÆ¡, cháºp chá»n trước mặt
tôi, rồi bổng chạm và o thà nh tưá»ng,
như muốn chuyển đạt thông điệp tôi
nhắn nhủ, gởi gắm. "Ton souvenir luit en moi comme un ostensoir."
Và như đã từ lâu,
cùng với những cuộc vui,
nổi buồn xuyên qua Ä‘á»i tôi, ká»· niệm nÆ¡i nầy
vẫn Ä‘áºm
nét trong tôi.
|