ChĂșng ta đi giữa những mĂča XuĂąn
CĂĄch đĂąy mười thế kỷ, thiền sư MĂŁn
giĂĄc thốt ra một cĂąu : ụ ĐĂȘm qua, sĂąn
trước, một cĂ nh mai ữ, để nhắc, mĂča XuĂąn
đi, nhưng chưa đi hết, vĂ lĂČng chĂșng ta,
tưởng đĂŁ tĂ n tạ vĂŹ cuộc đời xế chiều vẫn cĂČn nẩy
nở một cĂ nh hoa. Văn chương, vĂ hĂŹnh thức cĂŽ
đọng của văn lĂ thơ, thật lạ lĂčng,
chỉ mỗi một cĂąu mĂ cĂł thể để muĂŽn
đời.
Nhiều người cho rằng cộng đồng
Việt-Nam ở PhĂĄp khĂŽng đoĂ n kết, Ăch kỷ. Nhưng
bạn thấy khĂŽng, trước cảnh tan thương vĂŹ
cơn sĂłng ĂĄc quỷ ở Ấn Độ dương,
người Việt vĂčng Paris đĂŁ cĂčng nhau ụ xuống
đường ữ, khĂŽng ngại cĂŽng lao, và ụ ba cĂąy
chụm lại ữ đĂŁ lĂȘn hĂČn nĂși cao.
CĂł phải giữa cĂĄi vườn khĂŽ khan của cộng
đồng vẫn cĂł một cĂ nh mai ?
LĂșc Đức GiĂĄo HoĂ ng Gioan Phao LĂŽ II cĂČn sống, tĂŽi nghe
khĂŽng biết bao nhiĂȘu người chỉ trĂch ngĂ i, vĂ lĂșc
thấy ngĂ i tranh đấu chống tử thần
đến giĂąy phĂșt cuối cĂčng, tĂŽi khĂŽng khỏi mong ngĂ i
rời cĂ”i thế trong bĂŹnh an. KhĂŽng ngờ cĂĄi chết của
Đức GiĂĄo HoĂ ng Gioan Phao Lồ đệ nhị lại
lĂ một trong những cĂŽng trĂŹnh lớn lao nhất của
ngĂ i. LĂșc một nhĂąn vật mất đi, người ta nĂłi
đến cĂŽng trĂŹnh của nhĂąn vật ấy vĂ hay
thương tiếc, nhưng lĂșc Đức GiĂĄo HoĂ ng rời
trần, người ta cũng khĂłc, cũng thương,
cũng nhắc đến cĂŽng trĂŹnh vĩ đại cho hĂČa
bĂŹnh, nhưng lĂșc nước Ai Cập để tang một
GiĂĄo chủ ThiĂȘn chĂșa giĂĄo trong nhiều ngĂ y, thĂŹ đối
với tĂn đồ Hồi giĂĄo chĂąn chĂnh, ảnh
hưởng mạnh hơn tất cả mọi diễn
văn kĂȘu gọi hĂČa bĂŹnh. CĂł
phải cĂĄi chết của Đức GiĂĄo HoĂ ng lĂ sứ điệp
vĂŽ cĂčng sĂąu sắc, vĂŽ cĂčng cao cả cho tha thứ vĂ yĂȘu
thương ?
CĂł phải trong lĂČng người Hồi giĂĄo, người
CĂŽng giĂĄo, lĂČng chĂșng ta, cho đến lĂČng những người tưởng
khĂŽ cạn đĂŁ cĂł thể thấy nở một cĂ nh
mai ?
Từ lĂșc nhĂąn loại bước vĂ o thế kỷ 21,
tất cả những hận thĂč, những nguồn lực
bị đĂš nĂ©n, lại bĂčng nổ. ChĂșng ta chứng kiến
một sự đổi thay cĂł nhiều lĂœ do để bi
quan. Những mối lo tĂąm, những vết thương
của thế kỷ trước chưa được
lắng đọng hay hĂ n gắn thĂŹ giai đoạn chĂșng ta
đang sống  vẫn đưa
đến những cảnh khổ đau cho con
người từ con người gĂąy nĂȘn. Nếu trong
thế kỷ 20, những sự tĂ n phĂĄ đĂŁ đế từ
kỳ thị chủng tộc, từ Ăœ thức hệ phi
nhĂąn, thĂŹ thế kỷ 21, những thảm cảnh rĂčng
rợn lĂ do từ cuồng tĂn tĂŽn giĂĄo. TĂŽn giĂĄo
được cĂł để giĂșp con người sống
với hai chữ hy vọng, để con người giải thoĂĄt được
khỏi cĂĄi thĂąn phận bần hĂšn của cuộc sống,
chứ nhất định khĂŽng đem đến hận
thĂč, kỳ thị, giết chĂłc. VĂąng, chĂșng ta cĂł nhiều lĂœ do
để bi quan. Nhưng chĂșng ta, những người bạn thương phế binh VNCH thường
cĂčng nhau chứng kiến những cảnh đau khổ
đến tận cĂčng, như anh thương phế binh
khĂŽng cĂČn tay, khĂŽng cĂČn chĂąn, mĂ vẫn bĂĄm lấy sự sống,
rồi con người anh lần lần sống lại
với cĂĄi gĂŹ cĂČn lại, cĂĄi gĂŹ cĂČn lại của anh lĂ
nghị lực của sự sống, Â vĂ cĂł lẽ anh cũng hưởng
được một cĂĄi gĂŹ đĂł của đời,
như tĂŹnh yĂȘu thương của những người thĂąn
thiết, thĂŹ chĂșng ta cĂČn lĂœ do để bi quan ?
ĐĂȘm qua, sĂąn trước, một cĂ nh mai. CĂ nh mai đĂł lĂ
sức sống của anh thương phế binh, lĂ
tấm lĂČng của bạn lĂșc bạn trở về với những
người đĂŁ gĂĄnh chịu hy sinh cho đất
nước, cho dĂąn tộc.
Bạn ơi, cĂąu ụ thơ ữ của thiền sư
MĂŁn GiĂĄc, khĂŽng phải lĂ văn, lĂ thơ, khĂŽng phải lĂ
ụ nghệ thuật ữ cầu kỳ, mĂ lĂ một
tiếng thốt của một người nhĂŹn thấy
sự thật trước mắt, sự thật giản
dị, trần truồng, khĂŽng chiến giĂĄp, khĂŽng gươm
giĂĄo, như một đứa trẻ sơ sinh bật ra
tiếng khĂłc chĂ o đời. Tiếng khĂłc đem đến
nụ cười hy vọng của những người
chung quanh.
TĂŽi theo bạn, xuống đường, chĂșng ta cĂčng nhau
đi giữa những mĂča XuĂąn.
BĂči XuĂąn Quang thĂĄng tư 2005
|