Nỗi niềm gởi lại
Thơ Hoài Nhân 04
CƠN BUỒN BẤT CHỢT
Tặng người em gái sông Đà
Bỗng dưng tôi muốn làm thơ.
Để hôn mái tóc trên bờ vai thon.
Bỡng dưng nhớ tới Sài Gòn,
Ngày tôi đi đón người thương song Đà,
Bên nhau vui vẽ thiết tha,
Thời gian ngắn ngũi nhưng mà đáng yêu
Dáng em thon gõn yêu kiều,
Đôi môi gợi cảm cho nhiều tình tôi
Nửa em xa tận chân trời,
Nửa anh thương nhớ buồn ơi chị Hằng.
Tôi, Nàng như hai mãnh Trăng,
Nửa tôi lơ lững , nửa nàng lững lơ
Con sông nào cũng hai bờ,
Bên bồi bên lở câu thơ hẹn hò,
Tội vần thơ- nhớ Trăng hờ,
Đêm đêm ngồi đọc mà xơ xác lòng.
Ví dù em bảo rằng không ?
Thuyền anh ghé bến vẫn mong suốt đời,
Nửa em xa tận chân trời,
Nửa anh thương nhớ buồn ơi cuộc tình./-
Texas 09.09.04
|