Ca sĩ Thanh Lam và nhạc Trịnh Công
Sơn
Ca sĩ Thanh Lam vừa trình
diễn nhạc Trịnh Công Sơn với một phong cách
độc đáo chẳng giống ca sĩ nào từ
trước đến nay. Thú thực là tôi chỉ
biết được "giai thoại" này qua báo
chí mô tả và những bài phê bình của bạn bè
mến mộ Trịnh Công Sơn vì nhạc sĩ
họ Trịnh này đã có thời gian học chung lớp
với chúng tôi ở bậc trung học. Ngoài ra tôi chưa
hề được sờ bằng tay,
nhìn tận mắt và nghe tận tai rồi thưởng
thức bằng tâm hồn buổi trình diễn củaThanh
Lam hiện đang gây nhiều tiếng vang trong trong
giới thưởng ngoạn ca nhạc trong cũng
như! ; ngoài nước Việt Nam
của chúng ta. Nhân cơ hội này tôi muốn
"loạn bàn" về cách thức thưởng
thức ca nhạc do các ca sĩ trình diễn trực
tiếp trên sân khấu hay trên DVD.
Xin thưa với quý vị rằng
thì là những ý kiến của tôi sau đây
thật thô thiển và không mang một tí ti tính cách
chuyên môn về âm nhạc vì kiến thức của
tôi về âm nhạc chỉ là một con "zero"
tròn vo như quả trứng gà. Tôi
chỉ đơn thuần là một thính giả
thật bình thường, một người ham mê ca
nhạc, biết nghe và biết mê những bản nhạc
hay, chỉ biết là hay mà không biết giải thích tại
sao lại hay, biết chê những bản nhạc không
hay vì không lọt lỗ tai bình thường của một
người nghe nhạc hoặc là không hạp Ỷ thích
của tôi cũng như một món ăn không hạp
khẩu vị. Thế thôi ! Và
chỉ thế thôi ! Từ
thuở còn cắp sách đến trường, trên bàn
học của tôi luôn luôn có một cái "radio" đang
phát thanh những bài ca tân nhạc hay cải lương, hát
bội hay là những buổi truyền thanh tường
thuật các trận đấu bóng tròn do kỶ giả thể
thao Huyền Vũ đảm trách. Thường
thường là tôi nghe tân nhạc. Tôi nghe nhạc
như một cần thiết để giúp tôi khỏi
"lo ra" để tôi tập trung tư
tưởng vào công việc tôi đang làm, để
trí óc tôi khỏi đi lang bang
từ sự việc này đến
vấn đề khác, nói theo tiếng! Tây
là để cho tâm trí tôi khỏi
"battre la campagne"
tức là khỏi "bát" đồng quê cũng
như là "bát" phố đấy mà. Thật là mâu
thuẩn phải không quỶ vị ! Nghe
nhạc để tập trung tư tưởng thì
thật là kỳ dị ! Nhưng quả
thực như vậy ! Tôi
nghe ca nhạc trong lúc đang giải các bài toán hình
học, trong lúc đang tìm giải đáp cho một
bài toán đại số, trong lúc đang tìm Ỷ
tứ cho một bài luận văn. Lời ca
tiếng nhạc đi vào tâm trí tôi tạo cho tôi một
sự thăng hoa của trí óc giúp cho tôi
lắng đọng tâm tư để tập trung
vào công việc . Nếu không có ca
nhạc thì tâm hồn tôi sẽ &! #273;i
hoang. Vì vậy mà tôi nghe nhạc gần như suốt ngày
đêm, trong lúc làm việc, trong lúc nghỉ xã hơi, trong lúc
lái xe, trong lúc ngủ.
Dĩ nhiên là có loại nhạc
tôi thích nghe và có loại nhạc tôi ghét. Sở thích
của tôi là loại nhạc êm dịu, nhạc thính phòng,
nhạc dân ca. Vì thế mà mỗi lần tôi đi dự
tiệc cưới là mỗi lần tôi đau khổ vì
phải chịu cực hình lỗ tai bị tra
tấn bằng tiếng nhạc ầm ĩ phát ra
từ những cái loa thiệt là "loa". Những
tiếng trống, tiếng xập xoã vang tai điếc óc
thật là một đại hoạ cho
tôi. Tại sao lại không có một ban nhạc nào
chơi nhạc êm dịu trong tiệc cưới nhỉ ?
Đấy cũng là lý do tại sao tôi
chỉ mua những DVD của Thuý Nga Paris mà không mua DVD
của Trung Tâm Asia chuyên trị nhạc mới. Nhạc
cổ điển thuộc thời kỳ tiền chiến
và nhạc êm dịu trữ tình của các nhạc sĩ
như Đan Thọ, Từ Công Phụng, Ngô Thuỵ Miên và
Trịnh Công Sơn vv.. là loại
nhạc tôi yêu thích. Tôi thích âm điệu nhẹ nhàng , êm dịu, tôi mê lời ca đẹp
như thơ, tình tứ như ca dao của các nhạc
sĩ nổi danh nêu trên. Không phải ca sĩ nào cũng có
thể hát "đạt" các bài ca của các nhạc
sĩ mà tôi mến mộ vì thế tôi cũng "kén" ca
sĩ lắm. Nhạc của Từ Công Phụng mà do chính
tác giả! ; trình bày thì phải nói là
tuyệt cú mèo. Hát thật từ tốn, nhẹ nhàng,
truyền cảm và dễ dàng . Nhìn
Ca Nhạc sĩ Từ Công Phụng trình diễn nhạc
của chính ông sáng tác, người ta có cảm
tưởng như ai cũng có thể ca
được vì thấy phong cách của ông qúa khoan thai,
phong lưu, nhàn nhã, không một
tí cố gắng lúc lên giọng hay xuống giọng. Nhưng ca được như ông tưởng
chẳng có mấy ai. Đấy là
vấn để "thẩm âm" lúc thuởng thức
ca nhạc. Ngoài ra trình diễn một bài ca cho
"tới bến" còn cần một yếu tố khác
không kém phần quan trọng . Đấy là vấn đề "thẩm
mỹ". Ca sĩ d[1]! 97; nhiên cần
phải có một chút nhan sắc, nhan sắc đây không
hẳn chỉ thuần tuỶ là nét hài hoà duyên dáng của dung
mạo mà còn là phong cách trình diễn duyên dáng, tự
nhiên, nhàn nhã, khoan thai, trôi lướt êm ả như
mặt nước hồ thu không gợn sóng. Tôi muốn
nói đến kỷ thuật phát âm hay xướng
thanh, không biết tôi có dùng đúng những từ ngữ
chuyên môn không. Ý tôi muốn nói là khi lên giọng hay
xuống giọng người xem trình diễn không
thấy được những cố gắng gần
như đau khổ hay tuyệt vọng của ca
sĩ với những đường gân cổ
nổi lên cuồn cuộn như những
chiếc đủa, hay đôi mắt nhắm
nghiền không diễn tả tâm tình của bài ca mà lại
cho thấy một sự cố gắng tột cùng của
ca sĩ mà trình độ kỷ thuật còn yếu
kém. Đấy chỉ là những cảm nhận
của khán giả hay của riêng tôi chứ thực ra thì ca
sĩ đó có một
trình độ kỷ thuật rất cao, có thể
như thế. Nhưng ở đây tôi
muốn nêu lên một quan niệm thuộc
vấn đề thẩm mỹ của
người ca sĩ. Tôi còn nhớ một hôm
tôi đi nghe nhạc thính phòng trình diễn các ca khúc
của nhạc sĩ Từ Công Phụng, một khán thính giả đã bực tức
phát ngôn : "Trời ơi sao lại nhắm tít
mắt lại thế kia " Tôi suỶt bật
cười nhưng cũng công nhận là cô ca sĩ này hát
rất "tới" nhưng giá cô đừng nhắm
mắt lại thì chắc chắn là "tới"
thật sự không thể chối cải
được,"tới bến" luôn bác tài.
Đấy, hát " tới "không
chỉ là do kỷ thuật mà còn cần đến
vấn đề thẩm mỹ trong lúc trình
diễn nữa. Hát tự nhiên, không làm dáng thái quá
lúc muốn diễn tả Ỷ tình của câu ca như
một nữ ca sĩ đã một thời là
đề tài "chọc quê" của một nhóm hài
kịch. Nét mặt đ! ;au khổ,
mồm méo, chân tay giật lia lịa như
lúc động kinh, luôn nhăn nhó khổ sở dù
lời ca đang tươi vui tình tứ thì thật là
làm nãn lòng khách thưởng lãm. Còn nhớ ca sĩ L. T. của một thời xa xưa
trong cuốn phim "Mưa lạnh hoàng hôn", cô ca bài ca
này thật khó có ca sĩ nào đạt đến
mức thành công như cô nhưng tiếc thay mỗi lần
cô lên giọng cao, thật cao, vút tận mây xanh thì hai hàm
răng cô nghiến lại khít rịt khiến người
xem thầm tiếc cho một tài năng hiếm có trong
nền ca nhạc Việt Nam dạo đó. Và tôi nghĩ
là cô cũng Ỷ
thức được điều thiếu! sót này trong nghệ thuật trình diễn ca
nhạc của Cô nên Cô đã giả từ sân khấu
thật sớm để lại sự tiếc
nuối cho thính giả và cho riêng tôi. Thử tưởng
tượng Trần Thái Hoà hay Ngọc Hạ trong lúc
trình diễn mà nhắm nghiền đôi mắt, nét
mặt nhăn nhó đau khổ thì quỶ vị có còn hâm
mộ giọng ca của hai ca sĩ này như hiện nay
không hay là quỶ vị chỉ muốn nghe mà không muốn xem
trình diễn. Đấy là trường
hợp đau khổ đã đi vào truyền
thuyết của tiếng sáo Trương Chi.
Nãy giờ tôi lang
bang đi ngoài đề quá xa, có lẽ vì thiếu
tiếng nhạc để cho tôi tập trung tư
tưởng như tôi đã thưa trình với quỶ
vị trên đây. Bây giờ mời quỶ vị nghe
giọng ca của Thanh Lam trong CD mang tên: "Cho Em một
ngày" . Tôi chọn CD này vì trong
10 bản nhạc do Thanh Lam ca trong CD đã có bản :"Tôi ru em ngủ" của
nhạc sĩ Trịnh công Sơn.
Thanh Lam bắt đầu bản
nhạc với lời ru à ơi mượt
mà âm vang tiếng ru ngọt ngào êm ái của
một trời tình tứ thương yêu
. Điệu nhạc đã lướt đi thật
trầm bổng và thật chậm như nghẹn ngào trong
khắc khoải. Nếu tôi nhớ
không lầm thì các ca sĩ khác khi trình bày bản nhạc
này đã không kéo dài âm điệu lê thê như
một ngày mưa dầm xứ Huế nơi sinh trưởng
của nhạc sĩ họ Trịnh.
Tôi xin cố gắng mô tả lối trình
diễn uyễn chuyễn và "fantaisie" của Thanh Lam
trong đoản khúc cuối của bài ca:
"Tôi ru em ngủ một sớm mùa Xuân, Em hôn
một nụ hồng., hỏi thăm về giọt
nắng.
Tôi ru
em ngủ Hạ cũng vừa sang, Em hôn lên tay
mình, Để chua xót tình trần."
Thanh Lam đã rất
"điệu" khi ngắt quảng chữ
"Tôi" với chữ "ru em" tạo nên một
tiếng thổn thức thật não nề. Tiếng
"Em" cũng bị cố ý tách rời khỏi
chữ "hôn" để thính giả
phải đợi chờ diễn biến của
một hành động mô tả qua lời ca đẹp
như một tiếng thơ (một
nét độc đáo trong ca khúc Trịnh Công
Sơn) tạo nên một tiết tấu và một tình
cảm thật khó diễn đạt bằng ngôn
từ...
"Tôi... ru em ngủ ...Hạ cũng vừa
sang". Cũng với ý hướng như câu trên,
chữ "Tôi "và chữ
"Hạ" được tách rời đứng
một mình trong một vài giây để tạo nên
một "effet" tâm lý rồi chữ
"Hạ" lại được thốt lên
như một tiếng thở dài buông trôi tất
cả những Ỷ tình tha thiết đượm
một chút chán chường, mệt mõi.
Rồi, "Em hôn lên tay
mình, để chua xót tình
trần" được hát đi hát lại 3
lần trong hơi thở mong manh như tơ trời.
Muốn nghe được lời ca, ta
phải mở volume thật lớn nếu không muốn
chỉ nghe tiếng thều thào trong hơi thở.
Tiếp theo là một tiếng
"thở ra" não nuột phát âm thật rõ
bằng chữ "Ha!" mệt mõi chán
chường. Và tiếp nối lại là
câu "Em hôn lên tay mình "cất lên nhẹ thật
nhẹ như không muốn cho thính giả nghe. Như
vậy thì Thanh Lam đâu có gào hét khi trình bày ca khúc
của họ Trịnh. Ca sĩ chuyên về gào thét là
Phương Thanh ."Tôi không thích,
tôi chưa thích! (nh+!
2; phát ngôn của một nhân vật đứng đầu
ngành hàng không Việt Nam
) Nhưng nếu quỶ vị nghe Phương Thanh hát nhạc
êm dịu xuống giọng "xề" thì cũng
hấp dẫn lọt lỗ tai lắm đấy thưa
quý vị.
Thú thật tôi không biết Thanh Lam có
diễn tả đúng tâm trạng của Trịnh Công
Sơn khi nhạc sĩ ru người
"em gái" nhỏ của mình hay không. Nhưng nghe Thanh
Lam hát tôi bỗng cảm nhận như
nghe được một cái gì thật mới lạ
mà từ lâu tôi không tìm thấy trong các ca khúc của họ
Trịnh khi được các sĩ hát
trước đây, nhất là Khánh Ly, một "chuyên
viên" của ca khúc Trịnh Công Sơn.
Cái mới lạ mà Thanh Lam thổi vào trong các
ca khúc của Trịnh Công Sơn nếu Thanh Lam gào
thét đúng lúc, đúng chổ, không
cường điệu thái quá, theo tôi là một
nét độc đáo trong phong cách trình diễn ca
nhạc của người nữ ca sĩ
xinh đẹp mỹ miều và duyên dáng này.
Nếu nhạc sĩ Trịnh Công Sơn còn sống
chắc ông sẽ mĩm cười chấp nhận cái
ngộ nghĩnh của giòng nhạc do chính ông sáng tác
nhưng không ngờ lại có thể biến
thái độc đáo như vậy.
Tôi cũng xin mời quý vị nghe CD
của Thanh Lam mang tên Lá Thư trong đó quý vị
sẽ nghe Thanh Lam rất "điệu nghệ"
và rất "đa dạng" với nhiều
biến thái hoàn toàn mới lạ khi trình bày
những ca khúc tiền chiến bất hủ trong nền
ca nhạc Việt Nam như Tà áo xanh, Suối mơ,
Lá đỗ muôn chiều vv...
Quý vị đã nghe Thanh Lam ca trong hai CD tôi
vừa giới thiệu rồi chứ gì ?
Bây giờ xin mời quý vị cùng
tôi xem và nghe Thanh Lam trình diễn trong DVD nhan đề
"Em và Tôi". Duyên dáng, ngọt ngào và rất dễ
thương! Thanh Lam là hiện thân của "thẩm âm
" và "thẩm mỹ" trong con người của
một ca sĩ nhất là khi cô ca những bài ruột
của cô như "Giọt nắng bên thềm" (bài ca
mang đến cho cô một giải thưởng) "Em và
tôi" vv... và "Như cánh vạc bay: của Trịnh
công Sơn. Thanh Lam không gào hét như phong cách của các ca
sĩ thuộc thế hệ trẻ ngày nay đâu, không múa
may quay cuồng như các vũ công hay các ca sĩ nặng
phần trình diễn đâu. Thanh Lam ca với hết
cả tâm hồn, diễn xuất thật tự nhiên, làn
hơi phong phú và có nhiều câu Thanh Lam lên cao vút để
rồi đột ngột ngột rơi xuống
trong tỉnh lặng, âm thanh gần như không thoát ra
khỏi vành môi để thính giả chỉ có thể
nghe được bằng mắt khi nhìn môi nàng y
hệt như người điếc nhìn
người đối thoại để nghe
vậy. "Như cánh vạc bay"
đã được Thanh Lam ca rất đạt bằng
một phong cách mới, bằng lối hoà âm khác xa với
nguyên thuỷ của bài ca với tiết tấu nhịp
điệu hoàn toàn mới nhưng vẫn giữ
được những nét hay và đẹp của
Trịnh Công Sơn.
Tôi nghĩ Thanh Lam khi đổi mới
nhạc Trịnh Công Sơn bằng một phong cách trình
diễn mới là muốn phổ biến nhạc
họ Trịnh theo một đường hướng
mới hoàn toàn không có ý phá hư một giòng
nhạc được đại chúng yêu
chuộng . Vậy ta hảy cứ để cho
Thanh Lam khám phá những nét hay đẹp và mới
lạ trong giòng nhạc Trịnh Công Sơn để
chờ một ngày nào đó giới thưởng ngoạn
sẽ phê phán khi họ đã chín muồi trong cảm
nhận thật vô tư và hảy chờ xem đường
hướng mới trong phong cách trình diễn nhạc
Trịnh Công Sơn có còn được
hưỏng ứng nồng nhiệt hay không .
Thời gian sẽ phê phán chính xác Thanh Lam trong xu hướng
mới của cô và lúc bấy giờ Thanh Lam sẽ
chấp nhận lời phê phán đó, tâm phục và
khẩu phục, tôi nghĩ như thế.
Để chấm dứt bài
"loạn bàn" của tôi về Thanh Lam và ca khúc
Trịnh Công Sơn, tôi xin mượn lời của ca
sĩ Hồng Nhung một thời rất thân thiết
với nhạc sĩ họ Trịnh trong giai
đoạn cuối đời đến độ
nhạc sĩ đã đưa tên móc nôi của cô là
"Bống" vào trong một ca khúc của ông.
Đây, ca sĩ Hồng Nhung phát
biểu:"Nhạc Trịnh Công Sơn là nhạc của
tất cả mọi người, người chuyên có
thể hát dở, người không chuyên có thể hát hay. Mỗi người sẽ hát nhạc Trịnh
bằng cảm nhận của họ. Tôi hoàn toàn tôn
trọng những lối thể hiện khác nhau của
những đồng nghiệp của mình"
Hoàng Lão Tà ( Thu Cali năm
2005 )
|